Phúc Yêu – Chương 1.4

Chương 1.4

 

Lúc này, Chu Kỳ vừa thấy Chu gia quân liên tiếp bại lui, vội vàng bắt Thiết Minh Anh đi xuống thành lâu, chỉ hy vọng Thiết Mộc Ưng còn có chút tình cảm anh em, như vậy con bài trong tay hắn mới có tác dụng.
“Thiết gia quân không giết người đầu hàng, cong không mau đầu hàng.” Thiết Mộc Ưng oai phong ngồi trên trên ngựa đen, khuôn mặt tràn đầy chính khí, dáng người bất phàm.
“Tỉnh lại cho ta!” Chu kỳ đánh cho Thiết Minh Anh một cái tát, muốn hắn cầu tình.Thiết Minh Anh rên rỉ tỉnh lại, vừa nhìn thấy Thiết Mộc Ưng đứng đằng trước, nước mắt nước mũi toàn bộ phun ra.
“ Đệ đệ tốt, ngươi phải cứu mạng ta a! Đều là Hồng Tuyết Anh yêu phụ kia bảo ta mở cửa thành . . . . . .” Thiết Minh Anh kêu to.
“Buông hắn ra, ta cam đoan khi trục xuất ngươi rời đi sẽ không còng tay xiềng chân, chừa cho ngươi chút tôn nghiêm.” Thiết Mộc Ưng nhìn Chu Kỳ, con mắt sát khí mang đầy sát khí, chỉ sợ cả Chu gia quân cũng không phải đối thủ của hắn.

“Khẩu khí thật là lớn, ai nói Chu gia quân nhất định sẽ thua. . . . . .” Chu Kỳ bả đao càng ép vào trong cổ Thiết minh Anh.
“Ngươi nhìn cho kỹ ai đang nắm cục diện.” Thiết Mộc Ưng lạnh lùng cắt đứt lời của hắn.
Chu kỳ nhìn lại, thiếu chút nữa chân quỵ xuống mặt đất, mới một cái nháy mắt, tường thành trong ngoài đều bị Thiết gia quân cho đoàn đoàn bao vây .
“Ta biết người sẽ làm được!” Thiết Minh Anh lau đi nước mắt nước mũi trên mặt, quay đầu hướng Chu Kỳ quát.”Ngươi cái tạp chủng này còn không mau thả ta ra!”
Chu Kỳ nheo mắt,chủy thủ càng thêm đâm vào cổ Thiết minh Anh , chảy ra một vết máu.
“Đánh chó phải nhìn mặt chủ, ngươi hiện đang đứng ở địa bàn Thiết thành “Thiết Mộc Ưng cởi bỏ thiết chế mặt nạ bảo hộ hương đến bên cạnh địch càng lúc càng gần, truyền lệnh tiểu binh vội vàng tiến lên tiếp nhận.
Một hồi gió lạnh thổi qua, tóc đen Thiết Mộc Ưng trong gió rét giơ lên, đôi mắt lạnh như băng được không hề có tia tình cảm, làm cho người gặp phải hoảng sợ.
“Ta thả hắn, ngươi phải bảo vệ mạng ta.” Chu kỳ nắm chặt chủy thủ, biết rõ Thiết Mộc Ưng nhất ngôn cửu đỉnh ( đã nói là sẽ làm )
Thiết Mộc Ưng sau khi gật đầu, Chu Kỳ nghe một cổ nước tiểu mùi khai, cúi đầu xem xét ——– Thiết Minh Anh cư nhiên sợ đến tiểu trong quần.
“Đi thôi, kẻ vô dụng.” Chu Kỳ khinh thường đem Thiết Minh Anh đẩy về phía trước. Thiết Minh Anh bị ngã sấp bên chân Thiết Mộc Ưng, Thiết Mộc Ung thân thủ nâng hắn dậy.
“Ta sẽ ban cho ngươi bỗng lộc cùng châu báu. . . . . .” Thiết Minh Anh cầm chặt lấy cánh tay Thiết Mộc Ưng, lớn tiếng nói ra.
“Ngươi nên cứu chính là dân chúng Thiết thành. Cha khi còn sống đã thông báo, không thể để cho bọn họ bị đói, đông lạnh , kết quả ngươi làm cái gì?” Thiết Mộc Ưng mắt lóe ra ánh sáng lạnh, vừa nghiêm khắc trừng hắn.

“Thiết Mộc Ưng làm thành chủ! Thiết Mộc Ưng làm thành chủ!” Quần chúng trong thành la lên.
Thiết Mộc Ưng mặt không thay đổi đứng ở tại chỗ, dưới cao nhìn xuống Thiết Minh Anh.
“Ngươi nghĩ soán vị!” Thiết Minh Anh trừng hắn, tức giận đỏ bừng mặt.
“Ta nguyên không có dã tâm soán vị, là chính ngươi vô dụng khiến ta phải làm ra hành động vậy”
Thiết Mộc Ưng trước bước một bước, Thiết Minh Anh lảo đảo lui về phía sau, giẫm phải áo bào, liền ngã. . . . . .
Thiết Mộc Ung cánh tay dài duỗi ra, lại lần nữa kéo hắn. Thiết Minh Anh đột nhiên duỗi ra móng tay chụp vào khuôn mặt Thiết Mộc Ưng.
Mặt Thiết Mộc Ưng liền bị cào cho một đường chảy máu.
“Ha ha ha. . . . . .” phó tướng Lý Hổ Thiết gia quân đang ôm bụng cười lớn.”Đàn bà mới lấy tay bắt người!”
“Ngươi mơ tưởng lên làm thành chủ! Ta mới là thành chủ!” Thiết Minh Anh ngửa mặt lên trời cười dài, đôi mắt hiện lên hào quang đắc ý.
Thiết Mộc Ưng thân hình tinh tráng lắc lư , trong nháy mắt mọi thứ trước mặt trở nên một mảnh mơ hồ, thân hình gần ngã xuống.
” trên móng tay của ngươi có độc.” Thiết Mộc Ung trán đổ mồ hôi lạnh, cảm giác có cổ mùi tanh dưới cổ họng.
“Loại đọc này chuyên môn đối phó với loại người như ngươi hèn hạ muốn cướp ngôi. . . . . .” Thiết Minh Anh kêu to.
Thiết Mộc Ung một tay bóp ở cổ Thiết Minh Anh, đem cả người hắn cử động cao đến hai chân rời đi mặt đất.
Thiết Minh Anh gương mặt chuyển thành tái nhợt, đầu lưỡi nhả dài ra.
Thiết Mộc Ưng cảm thấy hai tay đang run rẩy, từ trước đến nay thói quen sức nặng khôi giáp, vậy mà lúc này đây ngay cả sức cũng không còn.
Hai đầu gối hắn mềm nhũn, cả người đột nhiên té trên mặt đất.
Thiết Minh Anh bị hắn đặt ở thân dưới, mạng may mắn còn giữ được.
“Mau đưa giải dược!” Lý Hổ một quyền vung đến trước mặt Thiết Minh Anh.
“Giải dược trong phủ, chờ các ngươi tìm được thì hắn đã chết.” Thiết Minh Anh cười hưng phấn ,cảm thấy Hồng Tuyết Anh bảo hắn giữ độc dược này, tùy thời hạ độc Thiết Mộc Ưng, quả nhiên là diệu kế.
Lý Hổ xem xét Thiết Mộc Ưng lúc này hai mắt nhắm nghiền, đôi môi trắng xanh, hắn tức giận dùng chân giẫm lên lưng Thiết Minh Anh, làm cho hắn quỳ rạp trên mặt đất lớn tiếng thét lên.
“Tướng quân chết, chúng ta liền giết ngươi chôn cùng hắn!” Lý Hổ nói ra
“Lý Hổ, mau đến.” Thiết Mộc Ưng hơi thở mong manh nói.
Lý Hổ tiến lên đưa lỗ tai nghe lệnh, lập tức dựa vào lời căn dặn đem Chu gia quân giải vào đại lao, miễn cho bọn họ có cơ hội có thể lại lần nữa xâm hại nhân dân Thiết thành.
Mọi việc phân phó xong, hai đầu gối Lý Hổ quỳ xuống đất, nước mắt tại hốc mắt đảo quanh, cảm động và nhớ nhung tướng quân trước khi chết
“Bánh bao tướng quân! huynh không thể chết được!”
Đột nhiên, một cái tiếng kêu to từ khoảng không vọng đến, một đoàn thân ảnh bay thẳng đến trước mặt Thiết Mộc Ưng.
Thiết Mộc Ưng hai mắt miễn cưỡng mở ra một đường nhỏ, nghĩ rằng cô gái nhỏ này lại nhận nhầm người
Kim Phúc đến bắt lấy hai bả vai Thiết Mộc Ưng , trực tiếp đem hắn cả người đều nhấc lên.
“Ngươi chết, bao tử của ta làm sao bây giờ?” Nàng đem mặt thẳng tiến đến trước mặt hắn.
Có tử khí!
Kim Phúc buông tay ra, Thiết Mộc Ưng đông một tiếng cả người rơi trở lại trên mặt đất.
“Hắn sắp chết. . . . . .” Kim Phúc ngẩng đầu mờ mịt nhìn về phía người bên cạnh.

Lý Hổ khóc lớn lên tiếng, kéo Thiết Minh Anh qua hướng mặt đất ném xuống.”Tướng quân, ta cắt đầu Thiết Minh Anh báo thù cho huynh!” Lý Hổ hô lớn.
“Tướng quân! Tướng quân!” Quần chúng ở khắp nơi trong thành nghe tin liền khóc lớn chạy tới
Kim Phúc quay lại đầu xem xét, lại gặp dân chúng đều khóc rống chảy nước mắt quỳ xuống đất dập đầu.
Nàng nháy mắt mấy cái, không biết bọn họ tại sao phải khóc? Người đến lúc chết cũng phải chết, việc gì phải khóc?
Nàng đã mệt mỏi một ngày, còn không có đồ ăn nên khóc là nàng mới đúng!
“Nói ta không sao để nhân dân yên tâm, phải chọn ra thành chủ mới hảo hảo đối xử tử tế với bọn họ. . . . . .” Thiết Mộc Ưng môi trắng bạch nói ra mấy câu yếu ớt, khuôn mặt hơi nghiêng liền mất đi tất cả ý thức.
Kim Phúc đến ngồi dưới đất, không hiểu nhìn người này ——- sắp phải chết rồi, hắn làm gì còn muốn quan tâm chuyện của người khác vậy ?
“Thỉnh cô nương cứu tướng quân, chúng ta hội dùng núi bánh bao tạ ơn cô nương.” Thôi Trường Xuân lên tiếng hô to.
Núi bánh bao! Kim Phúc vừa nghe, đông một tiếng nhảy dựng lên. Nàng lục khắp tất cả túi tiền trên người, tìm không thấy ca ca cho nàng thuộc giải dược, chỉ tìm được một khỏa thuốc trị thương cầm máu, lung tung nhét vào miệng cho hắn.
Nàng thân thủ mở ra đôi mắt Thiết Mộc Ưng, chỉ thấy hai mắt hắn đều trắng dã, còn giữ lấy một tia khí.
“Lão thiên gia, ta nguyện lấy tuổi thọ của ta phân cho tướng quân!” Quần chúng bắt đầu có người khóc hô.
“Ta cũng vậy nguyện ý!”
Kim Phúc nhìn bọn hắn, cảm giác một cổ nhiệt lưu bay thẳng tới ngực, trái tim của nàng thình thịch đập loạn, lại không biết vì sao lại như thế. Nàng chỉ cảm thấy mọi người như vậy hô, nên vô luận thế nào cũng phải cứu cho được tướng quân Thiết Mộc Ưng đang gần chết này.

Nàng cúi thấp đầu, một tay phủ ở ngực Thiết Mộc Ưng, cái miệng nhỏ nhắn dán lên miệng Thiết Mộc Ưng.
Một khối không khí vô hình từ trong bụng của nàng lúc này bay lên, trải qua lồng ngực của nàng, cổ họng, chậm rãi truyền đến miệng Thiết Mộng Ưng.
Thiết Mộc Ưng thân thể đột nhiên chấn động, con mắt mở ra.
Kim Phúc lại càng hoảng sợ, lần nữa buông ra Thiết Mộc ưng ném xuống đất.
Thiết Mộc Ưng hai tay chống lấy sau lưng, lúc này không thể bị ném nữa .
“Tướng quân sống lại!” Lý Hổ ôm tướng quân cao hứng khóc lớn lên tiếng.
“Cám ơn lão thiên gia! Đa tạ Kim Phúc cô nương!” Quần chúng dập đầu mà chống đỡ, trong khoảng thời gian ngắn quần chúng hoan hô thanh âm thẳng lên trời xanh
Kim Phúc đến ngồi dưới đất, cảm thấy thân hình trống rỗng , nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết thiếu cái gì, chính là vô lực.
Nàng ôm bụng, đoán rằng chính mình đã đói bụng a!
Kim Phúc, muội cái này đại ngu ngốc, chán sống! Lại đi cứu người, muội cái mạng nhỏ của mình cũng không còn rồi! Còn không mau trở về cho huynh!
Trong đầu của nàng chợt truyền đến một hồi rống giận.
Kim Phúc vừa nghe ca ca Kim Vượng đang gọi nàng, nàng bỗng nhiên đứng dậy, thân mình nhỏ nhắn lắc lư trong chốc lát.
Thảm, nàng thật sự có đói đến như vậy không? Nàng cúi đầu nhìn qua bụng , lại phát hiện trong cơ thể nàng linh châu màu đỏ tu hành ba trăm năm lại rút nhỏ đi ba phần.
Không thể nào! Nàng mới cứu sống bánh bao tướng quân, lại mất gần trăm năm công lực sao?
“Thảm. . . . . . Thảm. . . . . .” Kim Phúc đến thì thào lẩm bẩm.
Muội còn biết thảm, nhanh lên trở về!

“Bánh bao tướng quân, bảo bọn họ làm trước một tòa bánh bao đợi ta, ta thời gian sau sẽ trở về ăn.” Kim Phúc đến dùng chân đá Thiết Mộc Ưng.

Thấy hắn lẳng lặng gật đầu, Kim Phúc tới đây mới nhanh như chớp chui ra khỏi đám người, hướng phía Linh sơn rời đi, lưu lại ánh mắt quan sát của Thiết Mộc Ưng, cùng một tiếng lớn sùng bái cúi lạy của dân chúng đối với thân ảnh nàng.

5 phản hồi

5 thoughts on “Phúc Yêu – Chương 1.4

  1. khietnha

    Ta thích truyện này nah! Thanks nàng!

  2. thx nàng!

  3. Chị này ko phải người à? Trình độ mê bánh bao đáng nể, hehe.

  4. Truyen hay qua,cam on nang da post

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: