Châu Ngọc Vương Gia – Chương 7.1

CHÂU NGỌC VƯƠNG GIA _ CHƯƠNG 7.1

Edit: Ốc Sên

Beta: Tiểu Tiểu

Triệu Tụng Vũ và Phòng Tri Nhã quay trở lại Vương phủ sau khi về thăm nhà mẹ đẻ, người làm trong phủ đều cảm nhận được rõ, mối quan hệ giữa hai người dường như trở nên rất tốt.

 

Từ lúc bước vào phủ, Vương gia vẫn nắm chặt tay Vương phi không hề buông ra, hai người còn dựa sát vào nhau, như hình với bóng, nói với bọn họ đây là đôi vợ chồng mới cưới cũng không ai là không tin.

 

Như thế nào mới ra khỏi cửa một chuyến, hai người lại có sự thay đổi lớn như vậy?Người làm tuy rằng rất tò mò, nhưng lại cảm thấy vui mừng thay cho Vương phi, sự vất vả của Vương phí cuối cùng cũng được đáp lại.

 

Mà sau khi Triệu Tụng Vũ trở về, đầu tiên là lệnh cho người hầu dọn hết tất cả đồ đạc của hắn vào phòng Phòng Tri Nhã. Nếu trở thành một đôi vợ chồng thực sự, đương nhiên cũng cần phải… Tiếp tục ở chung phòng.

 

Xử lý mọi chuyện xong, hắn đi ra thư phòng làm việc, hắn đã rời phủ đi vắng mấy ngày, công việc đã tích lại rất nhiều chờ hắn về xử lý, bởi vậy, hắn đành phải tạm thời rời xa thê tử của mình, phấn chấn tinh thần đi làm việc.

 

Phòng Tri Nhã ngồi một mình trong phòng, nhìn người hầu đi ra đi vào, lục tục đem đồ đạc trong phòng hắn chuyển vào, trong lòng vừa thẹn vừa mừng, cho tới bây giờ, nàng vẫn không tin vào mọi chuyện trước mắt, cảm giác như mình vẫn đang ở trong mộng, chưa tỉnh lại.

 

Nếu đúng đây là mộng vậy nàng cũng không muốn tỉnh lại, nàng tình nguyện ở mãi trong mộng tình ái này để Danh Kiêm ca và nàng luôn ở cạnh nhau, nàng không muốn trở lại thế giới thực, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của Danh Kiêm ca không hề thay đổi khi nhìn nàng.

 

“Vương phi, quần áo của Vương gia nên đặt ở chỗ nào?”

 

“Vương phi, những thứ này là sách của Vương gia…”

 

Nàng chỉ dẫn người làm từng thứ từng thứ một đem đồ đạc sắp xếp cẩn thận, cứ như vậy hết cả một buổi chiều nàng mới sắp xếp mọi thứ gọn gàng, căn phòng vốn có nhiều khoảng trống nhất thời trở nên chật chội, cảm giác không hề giống như lúc trước.

 

Ngắm nhìn bốn phía, vẻ mặt nàng thoáng hiện nét cười hạnh phúc, trong lòng tràn đầy cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có, cứ như vậy lẳng lặng đứng trong phòng.

 

“Sao lại ngây ngốc đứng ở đây?”

 

“Ách?”

 

Giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên ở sau lưng, nàng mới lấy lại tinh thần, đã bị nam nhân từ phía sau ôm vào lòng, cằm hắn cọ cọ thân mật trên cổ nàng, hoàn toàn không che giấu sự yêu thích và say đắm đối với nàng.

 

Lúc này nàng mới phát hiện người làm chẳng biết lúc nào đã rời khỏi phòng, trong phòng chỉ còn đôi phu thê.

 

Nàng cười nhìn về phía hắn, “Công việc trong thư phòng đều xong hết rồi sao?Nhanh như vậy?”

 

“Tạm thời mới làm xong một phần, chờ dùng bữa tối xong sẽ tiếp tục xử lý tiếp.” Triệu Tụng Vũ nhân cơ hội đôi môi nàng ở ngay sát liền trộm hôn một cái, “Nàng còn chưa nói cho ta biết, vừa rồi ngây ngốc đứng ở đây làm gì?”

 

“Thiếp chỉ cảm thấy mọi thứ không giống như thật… Thiếp giống như đang ở trong một giấc mộng đệp thật dài, thật dài, chẳng biết lúc nào sẽ tỉnh lại.”

 

“Vậy rốt cuộc nàng muốn ta phải làm như thế nào, nàng mới bằng lòng tin tất cả chuyện này đều là thật, không phải giấc mông?”Hắn có thể hiểu được tâm tình của nàng, nàng đã phải chịu khổ lâu như vậy, đột nhiên trở nên hạnh phúc như bây giờ, khó trách chưa thích ứng kịp.

 

“Thiếp cũng không biết.” Nàng buông thả chính mình dựa vào lồng ngực hắn, để hơi thở của hắn bao quanh lấy nàng, thoải mái nhắm mắt dịu dàng cười, “Danh Kiêm ca…”

 

“Ngừng!”

 

“Hở?”Nàng nghi hoặc mở mắt ra, “Làm sao vậy?”

 

“Tri Nhã, chúng ta thương lượng một vấn đề có được không?”Vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên nghiêm trọng.

 

“Vấn đề gì?”

 

“Nàng có thể đừng gọi ta là Danh Kiêm ca nữa được không?”

 

“Vì sao?”Nàng khó hiểu nhíu mày.

 

Triệu Tụng Vũ có chút buồn bã, không biết nên nói với nàng như thế nào, hiện tại trong thân thể này linh hồn đã không còn là ‘ Danh Kiêm ca’ của nàng nữa, mà là một người tên là ‘ Triệu Tụng Vũ’.

 

Trước đây hắn luôn cảm thấy chính mình sẽ vĩnh viễn không ở lại chỗ này, chỉ là tạm thời thay thế Trọng Danh Kiêm một thời gian, cho nên nàng gọi hắn là Danh Kiêm ca, hắn cũng không ý kiến gì.

 

Nhưng hiện tại hắn đã quyết định đem thân thể này trở thành hắn, muốn cùng đi với nàng suốt con đường còn lại, tuy rằng thân phận của hắn vẫn là Trong Danh Kiêm. Nếu như hai người đang ở trên giường thân mật mà nàng lại ý loạn tình mê gọi hắn bằng cái tên này, hắn nhất định sẽ… Bất lực nha!

 

Cho nên vì tương lai “Tính phúc” sau này của họ, hắn nên nhanh chóng nghĩ cách để nàng thay đổi cách xưng hô.

 

Triệu Tụng Vũ suy nghĩ một lúc, rốt cuộc nghĩ ra được một lí do, nửa thật nửa giả nói: “‘ Danh Kiêm ca’ đại biểu cho ta của trước đây, nhưng ta trước đây đã chết rồi, hiện tại, ở trước mặt nàng, là một người đã sống lại hoàn toàn mới so với trước đây, cho nên ta không muốn nàng tiếp tục gọi ta như vậy, giống như chúng ta vẫn không thể thoát khỏi kí ức đau buồn kia.”

 

“Nhưng…”

 

“Hơn nữa, ta cũng không mong nàng sẽ đem ta trở thành Trọng Danh Kiêm luôn yêu Tri Nhu nhưng lại giày vò nàng, nàng coi như ta trước đây đã chết rồi, hiện tại ta vì nàng mà sống lại trở thành một người khác, trái tim giành cho nàng là của một người khác, chỉ là vừa khéo có bộ dạng giống hệt Trọng Danh Kiêm.”

 

Phòng Tri Nhã nở nụ cười, nàng thích câu nói kia, “Vì nàng mà sống lại trở thành một người khác, trái tim giành cho nàng là của một người khác,” lời nói này khiến nàng đứng ngồi không yên, nàng cảm thấy vô cùng hạnh phúc và thỏa mãn.

 

Nếu hắn đã khăng khăng muốn thay tên đổi họ, nàng cũng nghe theo hắn, dù sao nàng cũng không thể đem hắn của hiện tại mà liên tưởng tới Danh Kiêm ca trước đây. Bởi vì hai người ngoài trừ diện mạo giống hệt nhau, thì cá tính, khí chất thật sự đều không giống nhau, sự khác biệt vô cùng lớn, thường làm cho nàng có một cảm giác kì lạ, giống như chính mình căn bản không phải ở cùng với Danh Kiêm ca, mà là một người nam nhân xa lạ không biết từ đâu tới.

 

“Vậy được rồi, thiếp nên gọi chàng là gì?” Nàng thuận theo hắn lên tiếng hỏi.

 

“Như vậy không thành ý?Nàng phải xem mình muốn gọi như nào a.”Hắn đem vấn đề này trả lại cho nàng.

 

“Ừm… Vương gia?”

 

“Quá xa lạ, cảm giác xa cách.”Hắn không hài lòng lắc đầu.

 

Như vậy cũng không được?Yêu cầu đúng là nhiều. “Kia… Tướng công?”

 

 

Cuối cùng Triệu Tụng Vũ cũng thỏa mãn, khóe miệng cong lên, “Không sai, ta thích xưng hô thế này.”

 

“Tướng công.”Nàng cũng cười nhìn hắn, giọng nói ngọt mềm gọi hắn.

 

“Gọi thêm vài lần nữa.”

 

“Tướng công, tướng công, tướng công, tướng….” chữ kế tiếp liền bị ngăn lại bằng đôi môi hắn.

 

Sau khi thỏa mãn, hắn trực tiếp dùng hành động nói cho nàng biết đã đủ, cúi người hôn lên đôi môi đỏ mọng hấp dẫn, cứ như vậy dây dưa, không hề chán ghét.

 

Nhưng nàng tốt đẹp như thế, sao hắn lại có thể chán ghét nàng chứ? Ước gì mỗi giây mỗi phút đều có thể ở cạnh nàng, chẳng cần phân biệt ngày hay đêm…

 

Đêm tân hôn đến muộn những hai năm, khiến Triệu Tụng Vũ và Phòng Tri Nhã mọi thời khắc đều ở cạnh nhau, dính như keo sơn, hành động của hai người ngọt ngào, vô cùng thân mật mờ ám.

 

Người làm trong phủ vô cùng biết điều coi như không nhìn thấy gì, có thể tránh liền tránh ra rất xa, trừ khi có việc bất đắc dĩ, ai cũng không muốn đi quấy rầy chuyện tốt của Vương gia.

 

Hắn trong thư phòng thì nàng cũng ở trong tư phòng phụ hắn, ngồi bên cạnh giúp hắn viết chữ, nàng vẫn chưa biết nguyên nhân thực sự mà hắn muốn nàng viết chữ thay hắn, đây coi như một thú vui của vợ chồng trong thư phòng, hơn nữa làm hoài không mệt.

 

* * *

Sự ngọt ngào hài hòa cứ như vậy trôi qua một tháng, mỗi ngày hạnh phúc đều ghé qua làm cho trong ánh mắt họ chỉ có nhau, mặt khác những chuyện không quan trọng đều để sang một bên.

 

Cho tới khi Phạm Đại tới nhà bái kiến, bọn họ mới nhớ tới nhân vật này.

 

“Vương gia.” Ngày hôm đó, tổng quản Văn đột nhiên đi vào trong thư phòng, báo với hắn, “Đạo trưởng Phạm đi vào Vương phủ, muốn cầu kiến Vương gia.”

 

“Đạo trưởng Phạm?”Triệu Tụng Vũ đang vùi đầu vào đọc sách ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày, “Nửa năm đã qua?Nhanh vậy sao?”

 

Mà Phòng Tri Nhã vẫn yên vị ngồi bên cạnh phu quân, vừa nghe đến tên Phạm Đại, lập tức lộ vẻ mặt căng thẳng lo lắng, kì thực nàng cực kì không mong tướng công của mình lại qua lại với người này, vì nàng không có quyền ngăn cản, nên chỉ có thể âm thầm lo lắng.

 

Triệu Tụng Vũ rất nhanh liền phát hiện vẻ mặt căng thẳng của nàng, vì thế đưa tay nắm lấy bàn tay hơi lạnh của nàng, dịu dàng cười, “Tri Nhã, đừng lo lắng, nàng phải tin tưởng ta của hiện tại chứ.”

 

“Vâng.”Nàng đáp nhẹ một tiếng, miễn cưỡng nở một nụ cười.

 

Tuy hắn đã hứa với nàng, nhưng nàng vẫn không có cách nào an tâm, dù sao lúc trước hắn đối với việc luyện đan là điên cuồng cố chấp, ấn tượng vẫn khắc sâu trong tâm trí nàng cho tới giờ phút này, chỉ sợ ác mộng sẽ lại diễn ra một lần nữa.

 

Tạm thời làm yên lòng thê tử, Triệu Tụng Vũ lệnh cho tổng quản Văn nói: “Mời đạo trưởng Phạm tới thư phòng.”

 

“Dạ.”Tổng quản Văn nhận lệnh lui xuống.

 

Một lát sau, Phạm Đại đi vào thư phòng, theo phía sau còn có đồ đệ Lý Ân của hắn, Lý Ân bê một hộp gỗ nhỏ trên tay, thái độ cẩn thận giống như sợ chỉ một chút bất cẩn cũng sẽ phá hỏng thứ trong hộp.

 

Hai người đi vào thư phòng, liền vui mừng hướng Triệu Tụng Vũ và Phòng Tri Nhã hành lễ, “Vương gia, Vương phi, đã lâu không gặp.”

 

“Đạo trưởng Phạm, đã lâu không gặp.”Triệu Tụng Vũ từ trên ghế đứng dậy, bước đi tới trước mặt hắn, “Xem bộ dáng vui vẻ hớn hở của đạo trưởng, không phải tình hình luyện đan có tiển triển nhanh chứ?”

 

“Vương gia quả nhiên anh minh, bần đạo tới đây đúng là vì chuyện này.” Phạm Đại hưng phấn nói, “Bần đạo phải trải qua trăm nghìn cay đắng, cuối cùng cũng bắt kịp được thời gian mà Vương gia giao phó giải quyết vô vàn khó khăn, thật vất vả lần đầu tiên luyện thành đan dược trường sinh bất lão.”

 

“A?Thật sao?” Triệu Tụng Vũ tỏ vẻ vui mừng nói: “Ở nơi nào? Mau cho ta xem một cái.”

 

Lý Ân đứng phía sau Phạm Đại bước lên, mở hộp gỗ trong tay ra, “Vương gia, đan dược trường sinh bất lão ở trong này.”

 

Nắp hộp vừa mở, chỉ thấy một viên đan dược màu vàng đặt trên tấm vải nhung màu tím sẫm, viên đan dược cỡ bằng quả nho lớn, sáng lóa, không hề tầm thường.

 

Nhìn thấy viên đan dược này, bên ngoài Triệu Tụng Vũ tỏ vẻ vô cùng vui sướng, nhưng trong lòng âm thầm oán hận, nếu đúng là nuốt cái viên đan dược sáng lóa này vào trong bụng, hắn không trúng độc mới là lạ!

 

Phòng Tri Nhã tuy vẫn ngồi yên ở trên ghế, không muốn can thiệp vào chuyện này, nhưng nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của trượng phu, nàng bắt đầu ngồi không yên, chỉ sợ hắn thật sự không khống chế được sẽ bị mê hoặc.

 

Nàng không hề tin Phạm Đại có thể luyện ra cái gì để mà trường sinh bất lão, cho dù thực sự có người có thể luyện ra, cũng sẽ không phải là một đạo trưởng có hành vi, phẩm chất như một kẻ lừa đảo này luyện ra được!

 

“Vương gia, đây là đan dược trường sinh bất tử mà bần đạo phải hao tâm tổn sức mới có thể luyện thành, sau khi ăn vào, cam đoan Vương gia sẽ mãi mãi bất tử, thậm chí ngay lập tức mọc cách thành thần tiên cũng không có vấn đề gì.” Phạm Đại không biết ngượng khoe khoang khoác lác.

 

Triệu Tụng Vũ cầm lấy viên đan dược màu vàng lên xem xét tỉ mỉ, một lúc sau liền đưa nó tới trước mặt Phạm Đại, nhìn hắn cười nói: “Đạo trưởng, ngươi ăn trước đi.”

 

“Cái gì?”Phạm Đại nghi ngờ mình nghe nhầm.

 

“Ta làm sao biết được đan dược này có thần kì như lời ngươi nói hay không? Đương nhiên phải  để ngươi dùng thử trước cho ta nhìn xem, nếu đúng là có hiệu quả như ngươi nói, lúc đó ta ăn vào vẫn chưa muộn.”

 

Sắc mặt Phạm Đại khẽ đổi, trong lòng âm thầm kêu không xong, bởi vì hắn căn bản không luyện ra cái gì gọi là trường sinh bất lão cả. Viên đan dược kia ăn vào cùng lắm chỉ khiến cho tinh thần thêm phấn chấn, thoải mái mà thôi, không thể có thêm cái gì cả.

 

Hắn luyện không được đan dược trường sinh bất lão, nhưng cũng không muốn buông tha cho rương bạc kia, mắt thấy kì hạn giao hẹn đã đến, hắn là bí quá hóa liều dùng vàng thau lẫn lộn, hy vọng có thể thuận lợi lừa gạt Vương Gia. Trước đây, Vương gia rất dễ nói chuyện, thậm chí hắn nói cái gì cũng tin, không nghĩ tới bây giờ Vương gia không hề giống như trước dây, không bao giờ… Nghe theo lời ngon tiếng ngọt của hắn nữa.

 

“Nếu cần bần đạo ăn đan dược vào Vương gia mới thực lòng tin tưởng, vậy cũng không sao cả, chẳng qua Vương gia làm thế nào để xác định đan dược có hiệu nghiệm trong thân thể của bần đạo?”

 

“Rất đơn giản, đã là trường sinh bất lão, là đại biểu so với người bình thường lại càng không dễ chết, bởi vậy sau khi ngươi ăn đan dược này bào, ta sẽ sai người rạch vài vết thương trên người ngươi — Không cần nhiều, chỉ cần có thể khiến cho đạo trưởng không ngừng chảy thật nhiều máu là được rồi. Ta tin rằng dưới sự trợ giúp của đan dược trường sinh bất lão, những vết thương trên người đạo trưởng nhất định sẽ nhanh khỏi, hơn nữa sẽ tuyệt đối sẽ không chết.” Triệu Tụng Vũ ngoài cười nhưng trong không cười nói.

Categories: Châu Ngọc vương gia | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: