Phúc Yêu – Chương 2.1

Chương 2.1

Một tháng sau——-

Trong lúc đó giữa Linh sơn và Thiết thành, tồn tại một mảnh rừng cây rộng lớn.

Nhân dân Thiết thành truyền thuyết nơi này trong rừng cây có thần quỷ yêu ma tu hành, không dám xông loạn, ở nơi này ngoại trừ côn trùng chim thú, luôn yên tĩnh không tiếng động. . . . . .

“Ngu ngốc! con người tùy tiện cầu cứu, muội liền dùng nội lực trăm năm  tu hành cứu sống hắn, muội đem nội lực phân chia cho ta có phải tốt hớn không!” Kim Vượng cầm củ khoai lang trong tay Kim Phúc đánh trên đầu nàng.

“Huynh niệm lâu như vậy, còn niệm nửa không khéo thuốc luôn đấy?” Kim Phúc trái phải tránh công kích của ca ca.”Hơn nữa muội không phải tùy tiện hô một tiếng liền cứu người, mà là bọn hắn nói muốn cho muội một tòa bánh bao sơn!”

“Muội vì một tòa bánh bao sơn mà mất đi trăm năm công lực, ngốc đến không có thuốc cứu được!” Kim Vượng khẽ đảo mặt, trong tay khoai lang vung đánh càng dùng sức.”Muội vì hắn ta mà mất bao năm tu hành, nếu muội giờ gặp nguy nan thì ai đến cứu?”

“Huynh a.” Kim Phúc đến cười hì hì nói ra.

“Ai nói huynh sẽ cứu muội? Muội ngốc đến nổi ta không muốn cứu!” Kim Vượng đá nàng một cước.

“Được rồi. . . . . . Muội sẽ không tùy tiện cứu người nữa, ca ca tốt!” Kim Phúc đến bên Kim Vượng, đầu chỉ đến vai hắn, con mắt nháy nháy nhìn .

“Tóm lại, ta không cho phép muội lần nữa muốn ăn tòa bánh bao sơn!” Kim Vượng dùng bàn tay đánh đầu của nàng.

“Chính là muội còn chưa thấy banh bao a. . . . . .”

“Có người đến rừng rậm!” Kim vượng cảnh giác  bộ lông dựng đứng dậy.

” mùi hương của bánh bao tướng quân!” Kim Phúc mắt sáng lên, tại chỗ thốt lên .

“Muội như thế nào nhận biết mùi của hắn ?”

“Muội dùng miệng bả khí đến trong miệng hắn thì nhớ rõ của mùi hương hắn. Có nham bích, Thiết khí cùng mùi máu, nhưng cũng có một chút ấm áp. Hắn tới vừa vặn, muội tìm hắn đòi bánh bao.” Kim Phúc nhếch miệng cười, không thể chờ đợi được chạy vội đi.

Kim Vượng nhìn nàng bộ dáng không có học láu lỉnh, tức đến đưa khoai lang hướng phía sau nàng phong đến.

” Muội cút vào trở lại trong huyệt động cho ta, nếu không ta liền không bao giờ mang thức ăn cho muội nữa!” Kim Vượng hung ác nói.

Thân thể Kim Phúc dừng lại, nàng chậm rãi quay đầu, con mắt tròn không cam lòng nhìn xem Kim Vượng .

Ô. . . . . . Nàng sợ nhất chiêu này.

Kim Phúc mím môi, cúi thấp đầu, buông lỏng cước bộ trở lại huyệt động.

” Bánh bao của muội a. . . . . .” Nàng không cam lòng, đi hai bước lại quay  đầu liếc mắt nhìn.

” trở lại trong huyệt động, huynh ngày mai mang bánh bao trở về cho muội ăn, cái này vừa lòng chưa?!” Kim Vượng lớn tiếng trách móc.

“Hảo.” Kim Phúc mặt mày hớn hở, phút chốc lui về trong huyệt động. Có bánh bao, mọi thứ đều được!

******

“Báo cáo tướng quân, rừng này không có một bóng người.” Lý Hổ hét lớn một tiếng.

Thiết Mộc Ưng gật đầu, nhảy xuống ngựa, buồn bực tiến rừng rậm um tùm đi vào.

Tuy nói quân địch leo lên Linh sơn tiến công Thiết thành cơ hội cực kỳ bé nhỏ, nhưng cùng Chu gia quân trải qua trận chiến ấy, bất luận chi tiết nào hắn cũng không chủ quan bỏ qua.

Dù sao, Thiết thành bị Chu gia quân công hãm tuy nhiên chỉ có một tháng, nhưng đã trải qua nhà bị đốt cháy, của bị cướp mất, các con sống cùng đường đi đều bị phá huỷ một phần ba, khiến cho hôm nay nhân tâm mỏi mệt. Cha tiến hành ba, bốn mươi năm xây dựng cuộc sống an nhàn cho nhân dân, lại vì mê sắc đẹp, nhẹ dạ tin vào nhạc phụ, lời gièm pha của thê tử mà Thiết Minh Anh có thể hủy hoại tất cả trong nháy mắt.

“Trong thành cây cối đã điêu tàn  hầu hết, nhưng nơi này cỏ cây lại xanh tươi gần như quỷ dị, nguyên nhân là gần Linh sơn sao?” Thiết Mộc Ưng đem ngựa cột tại thân cây .

“Linh sơn có tiên khí.” Lý Hổ nói ra, còn hướng Linh sơn xá một cái.

“Xác nhận Linh sơn hơi nước dồi dào, nơi này tràn trề sức sống.” Thiết Mộc Ưng cũng không tin những chuyện thần tiên yêu ma.

“Làm sao huynh lại nghĩ như vậy? Kim Phúc cô nương đến từ Linh sơn, đút huynh một khỏa tiên đan thần dược, lại không biết truyền cái gì vào trong miệng huynh, huynh mới sống lại . Còn không tin có tiên nhân!” Lý Hổ nói ra.

“Vị Kim cô nương kia có thể là một vị thần y hậu nhân, đúng lúc đi ngang qua nơi đây.” Thiết Mộc Ưng nhìn xem rừng rậm phát ra ánh sáng xanh trong vắt, nhớ tới Kim cô nương kia, tâm hắn có chút trầm xuống.

Nàng sau khi rời đi, hắn liền thỉnh thoảng nhớ thương nhất đối với đôi mắt, nghĩ đến là vì có ân không báo, trong nội tâm cảm thấy không yên a.

“Trong thành  mọi người chính là mỗi ngày thắp hương bái Phật, cảm tạ lão thiên gia phái nàng đến cứu hắn một cái mạng, cứu toàn thành.” Lý Hổ vừa nhắc tới tình cảnh lúc ấy, mặt chữ điền của hắn kích động ửng hổng.

“Ta chỉ hi vọng Kim Phúc cô nương có thể xuất hiện lần nữa, để cho ta hảo hảo đáp tạ ơn cứu mạng của nàng.” Thiết Mộc Ưng quắc con ngươi đen nhìn qua Linh sơn, nghĩ thầm  Kim cô nương kia bộ dáng không sợ trời không sợ đất, thật sự vô cùng có hứng thú.

“Kim cô nương không xuất hiện, huynh mỗi ngày phân phó tiệm bánh bao làm bánh bao sơn, tạo được lợi cho dân chúng huynh đệ .”

“Mọi người cảm thấy tốt mới là trọng yếu nhất, những này qua mọi người khổ cả rồi  .”

“Đoàn người biết rõ huynh nguyện gánh vác chức thành chủ, tất cả đều cao hứng bừng bừng, đều nói thời thái bình đã đến, từ nay về sau bánh bao có thể ăn thoải mái”

Thiết Mộc Ưng nhìn về phía trước, trong huyệt động lại có con hồ ly đi ra, hắn đột nhiên khẽ giật mình…

Vì sao đối với con mắt cảm thấy quen thuộc?

“Có hồ ly!” Lý Hổ giơ lên cung tiễn nhắm vào hồ ly.

“Chậm đã, chúng ta hôm nay không phải đi săn. Huống hồ, ngươi nếu tin tưởng Linh sơn có linh, không nên lúc này vọng sát sanh linh.” Thiết Mộc Ưng cũng không nhúc nhích, bình tĩnh nhìn hồ ly, lập tức cảm thấy có chút hứng thú.

“Hồ ly thì giết cũng không sao.” Lý Hổ nói ra.

“Đôi mắt nó có linh tính.” Thiết Mộc Ưng hướng hồ ly đến gần một bước.

Hồ ly cũng hướng hắn đến gần một bước, còn lung lay cái đuôi.

“Nó hiểu được huynh đang nói nó!” Lý Hổ nói ra.

“Nếu thật hiểu được ta đang nói cái gì, liền không nên động thủ. Nếu như giờ ta đi săn mà gặp được ngươi, ngươi chính là chỉ còn đường chết.” Thiết Mộc Ưng mày rậm nhíu một cái, cả khuôn mặt nghiêm nghị lại.

” Tướng quân chúng ta chính là thần xạ thủ.”

“Còn không mau đi!” Thiết Mộc Ưng hướng phía hồ ly lớn tiếng quát.

Hồ ly không có nghe khuyên, lại đi đi về trước vài bước.

Lý Hổ cười lên ha hả.” đệ nghĩ con hồ ly  này rất có ý tứ,  lông mặc dù không xù, cũng là trơn bóng đáng yêu, tướng quân không bằng đem nó về làm thú cưng, coi như làm bạn.”

“Hồ ly vốn là động vật hoang dại, sao có thể tùy ý nuôi tại trong phủ.” Thiết Mộc Ưng cùng hồ ly cứ như vậy nhìn nhau.

“Nó có lẽ nghĩ đến phủ tướng quân hưởng thanh phúc, ha ha bánh bao a!” Lý Hổ ha ha cười.

“Ngươi nếu nguyện ý theo ta tới, liền chính mình đi bên cạnh ngựa.” Thiết Mộc Ưng thuận miệng nói đùa  ra.

Hồ ly phút chốc chạy như điên đến bên cạnh ngựa.

Thiết Mộc Ưng nhìn thấy, thật sự ngây ngẩn cả người.

“Nhìn cái này hồ ly đúng là hồ ly, hẳn là bị tướng quân anh khí bừng bừng hấp dẫn.” Lý Hổ vui nói.

Hồ ly quay đầu lại nhìn Thiết Mộc Ưng liếc, ánh mắt dường như trách hắn động tác quá chậm.

Thiết Mộc Ưng bỗng nhiên cười, bước đi  bên cạnh mã, tiểu hồ ly lúc này mới hài lòng lung lay cái đuôi.

Thiết Mộc Ưng nhất chân lên, khom người nhảy lên hắc mã. Tiểu hồ ly nhảy dựng lên, bá ở bắp chân của hắn.

Thiết Mộc Ưng ầm ĩ cười lớn, cánh tay dài chụp tới, liền đem tiểu hồ ly lao đến trước người —– là loại không sợ hắn, rất tốt!

“Chưa thấy qua hồ ly hoang dại lại cùng người thân cận như vậy .” Thiết Mộc Ưng thân thủ xoa xoa đầu hồ ly.

Hồ ly mở to một đôi con ngươi đen sáng ngời, cái đuôi rung hai cái.

“Đi thôi.” Thiết Mộc Ưng ghìm cương ngựa, giá ngựa nghênh ngang rời đi.

“Tiểu hồ ly này lại làm cho tướng quân nở nụ cười, cái đó quả không đơn giản .” Lý Hổ cao hứng bừng bừng nói, cũng lên ngựa theo tướng quân bước thong thả trên đường trở về

Lúc này, trong rừng đi ra một cái con hồ ly khác, liều mạng trừng mắt bọn họ đang ly khai, thẳng đến thân ảnh họ biến mất hẳn.

Tức chết hắn! Hắn chỉ đi hái quả tiên,trở về liền thấy cảnh như vậy. Không bao giờ muốn xem vào việc của tiểu muội này nữa! Nàng thích ăn đau khổ, việc tu hành thì lại bỏ. Đáng chết!

Nàng đáng đời chịu khổ!

4 phản hồi

4 thoughts on “Phúc Yêu – Chương 2.1

  1. khietnha

    Thanks nàng!

  2. haivan

    nàng nữ chính này dễ thương ngốc nghếch quá!! điển hình cho câu vì ăn mà chết nah!!! vì bánh bao mà mất tới 100 năm tu luyện lun!!!hihi
    thanks nàng nah!

  3. Bee

    “Hơn nữa muội không phải tùy tiện hô một tiếng liền cứu người, mà là bọn hắn nói muốn cho muốn một tòa bánh bao sơn!” => cho muội
    thanks ^^

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: