Phúc Yêu – Chương 1.2

 Chương 1.2

Tuy nhiên nàng không ăn, cũng sẽ không có chết. Chính là, nói không ăn vậy…, nhưng vẫn muốn muốn ăn, nếu không ăn, nàng sẽ không thể chuyên tâm tu hành. Cho nên, nàng nhất định phải ăn no bụng .

“Cô nương hảo tâm, a, cô nương rủ lòng thương,. . . . . .”

Kim Phúc nhìn những người kia cúi quỳ trước mặt mình, mỗi người sắc mặt ai cũng đều xanh xao, họ thật sự rất đói a.

Nàng lấy quả Phượng Hoàng để trong ngực ra, phân chia đều phát cho từng người. Nàng còn không kịp ngăn cản, bọn họ ngay cả chưa lột vỏ cũng gặm xuống.

Mà mọi người ăn loại quả này vào, chỉ cảm thấy một cổ hơi ấm từ người lan dần tứ chi, như là đã được ăn đầy đủ ba ngày, cảm thấy khỏe hẳn.

“Cô nương, cô là từ nới khác đến sao?” Thôi Trường Xuân ôm hài nhi đã không còn khóc quấy hỏi

“Từ nơi đó .” Kim Phúc chỉ tay lên đỉnh núi Bạch Tuyết  Linh sơn.

“Cô nương từ Linh sơn xuống , khó trách trên người có quả Phượng Hoàng, ta mới nhấm một chút, sinh lực khỏe lên gấp trăm lần.” Thôi Trường Xuân nói xong, bên cạnh rất nhiều người nghe vậy cũng đều phụ họa lên.

Mọi người đều biết Linh sơn có rất nhiều điều kỳ lạ, nhìn cô nương này vẻ mặt không nhiễm phàm tục, thần sắc tinh khiết, nhìn lâu cũng cảm thấy có vài phần không giống bình thường.

“Nói nhảm, Phượng Hoàng mười năm mới kết quả một lần, một quả có thể chống đỡ mười ngày ăn, ăn vào đương nhiên sinh lực tốt gấp trăm lần.” Kim Phúc đến đây mà không có bánh bao ăn, chán đến chết nói.

Lời vừa nói ra, chúng thanh liền xôn xao.

“Đa tạ cô nương ân huệ ban thưởng trái cây quý, đợi sau khi tướng quân của Thiết thành trở lại, chúng ta nhất định làm trâu làm ngựa báo đáp.” Mọi người đồng nói ra.

“Kim Phúc ta đây không cần các người phải làm trâu làm ngựa, chỉ cần bánh bao.” Nàng cái miệng  trề ra, khuôn mặt nhỏ nhắn vo thành một nắm.

“Chờ tướng quân trở về, Kim cô nương muốn bao nhiêu bánh bao thì sẽ có bấy nhiêu bánh bao! Cô không biết Thiết thành chúng ta trước dựa vào tướng quân tài giỏi để trấn thủ, thời kỳ thái bình, chừng vài vùng có một nửa gia đình giàu có. . . . . .” Thôi Trường Xuân nói ra.

Kim Phúc không có hào hứng nghe nhiều như vậy, cái kia chẳng liên quan gì nàng, vội vã hỏi: “Hắn khi nào trở về?”

Nàng lời còn chưa nói xong, đột nhiên ngồi rụp xuống, nghiêng đầu để tai sát mặt đất.

“Làm sao vậy?” Mọi người tò mò vây quanh hỏi.

“Rầm rầm rầm oanh. . . . . . Thật nhiều người phi mã đang đi về hướng này . . . . ” Kim Phúc ngẩng đầu, mặt đều dính bùn đất.

“Nhất định là thành chủ trở về rồi!” Thôi Trường Xuân bật thốt lên nói, đưa tới mọi người một hồi hoan hô.

“Phía đông Giác thành Chu gia quân đang nắm giữ, người trấn thủ thiếu, chúng ta chạy nhanh đến đó giúp tướng quân mở cửa thành.”

“Chỗ đó có Chu gia quân! Đao thương không có mắt, chết người hàng loạt, ta trên có cha mẹ, dưới còn con nhỏ hai tuổi. . . . . .”

Một đám người thất chủy bát thiệt???  hết tranh luận rồi đứng bất động nhìn nhau

Kim Phúc tới nghe được móng ngựa thanh âm ngày càng gần, nàng hai tay tra eo, hét lớn một tiếng ──

“Ta đi Giác thành mở cửa cho tướng quân của mấy người vào thành!” Như vậy nàng mới có bánh bao ăn.

Thôi Trường Xuân vừa nhìn thấy nàng bộ dáng dõng dạc, lập tức nước mắt liền chảy ra

“Tiểu cô nương này ở nơi khác đến cũng đứng về phía bên ta, chúng ta còn do dự cái gì! Chẳng lẽ muốn trơ mắt nhìn Tướng quân ở ngoài thành khổ chiến sao?” Thôi Trường Xuân cõng đứa nhỏ lên, là người đầu tiên theo sau lưng Kim Phúc.

“Đúng vậy a đúng vậy a, nhanh giúp cho tướng quân kia trở về thành.” Kim Phúc khoa chân múa tay vui sướng, phảng phất đằng trước đã có một núi bánh bao đang đợi nàng.

Có người cúi đầu tránh đi ánh mắt của nàng, cũng đã có nhiều người gia nhập phía sau của nàng, đội ngũ truyền với nhau từ tai này đến tai người khác, kéo đến càng lúc càng dài, càng lúc càng đông.

Kim Phúc không để ý người nối phía sau mình đã dài giống như một con rồng, chỉ biết là sắp có bánh bao ăn, cho nên vui vẻ ngâm nga bài hát.

Khi kéo dài đến một tửu lâu nhỏ, một quân lính đang dìu tên tiểu tướng uống rượu say khướt ngã qua ngã lại đi đến

 “Tạo phản sao? Các ngươi bọn súc sinh toàn bộ cút hết cho ta!” tiểu tướng của quân địch  trừng đôi mắt say hồng, chửi ầm lên nói.

Quần chúng tất cả đều không có lên tiếng, hoảng sợ đứng lùi dần

“Các ngươi đông người như vậy việc gì phải sợ bon chúng?” Kim Phúc đến kỳ quái nói.

Nàng lời nói chưa dứt , gần trăm nam tử liền hướng  ba gã quân địch một loạt tấn công, quân địch lập tức bị đè ép trên mặt đất.

“Rất tốt, rất tốt.” Kim Phúc rất hài lòng, tiếp tục đi lên phía trước.

Quần chúng vang lên một hồi tiếng hoan hô, đoàn người khí chất cao ngời

“Tướng quân. . . . . . tướng quân. . . . . . Tướng quân . . . . .” Có người dẫn đầu hô to lên.

“Bánh bao tướng quân! Bánh bao tướng quân!” Kim Phúc tới cũng đi theo hét lớn hai tiếng.

Tất cả mọi người kỳ quái  nhìn nàng.

“Nhìn cái gì? Chẳng lẽ các ngươi không muốn ăn bánh bao sao?” Kim Phúc đến kỳ quái  trừng mắt ngược trở về.

Đã lâu rồi không nhớ hương vị thịt  quần chúng vội vàng gật đầu, vội vàng đuổi kịp cước bộ của nàng, vội xông hướng cửa Giác thành, cùng đợi tướng quân  đoạt lại Thiết thành, trả lại cho bọn họ thời gian yên bình trước kia

6 phản hồi

6 thoughts on “Phúc Yêu – Chương 1.2

  1. Thôi Trường Xuân cõng đứa nhỏ lên, người thứ nhất đến sau lưng Kim Phúc.
    Nàng ơi, phải là: Thôi Trường Xuân cõng đứa nhỏ lên, là người đầu tiên theo sau Kim Phúc.

  2. tường tử lam

    lần đầu đén nhà , cảm ơn về bộ truyện. nhà nàng có đàn cá dễ thương quá, không biết đem đặt trong blog đc k, chi ta làm với😀

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: