Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 3.3

chương 3.3

Để cho Ngàn Thần đưa cô về khi tan học? !

Vậy chẳng phải là nhảy đến sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch? Cô sao có thể tự tìm đường chết đây!

Tiểu Miêu đến bãi đậu xe lấy xe đạp Tiểu hồng của cô, tính toán trong đầu không nói hai lời xông thẳng trở về nhà trọ.

Nào biết, vừa đến nơi để xe, xe của cô cư nhiên không thấy!

Sẽ không bị trộm chứ?

Tiểu Miêu lập tức cảm thấy tâm hoảng ý loạn, từ phía đông chạy tới phía tây, lại từ tây liền chạy đến  phía đông, nhưng, làm sao tìm cũng không thấy.

Là ai như vậy không có lương tâm, cư nhiên trộm đi chiếc Tiểu Hồng thân thiết lâu nay của cô

“Tại sao khóc? vì sợ tôi trừng phạt sao?”

Một thanh âm lạnh như băng ở trước mặt Tiểu Miêu truyền đến, làm cô toàn thân sửng sốt, nâng lên đôi mắt đẫm lệ vừa nhìn ──

Nụ cười luôn ôn nhu quen thuộc đâu không thấy, Ngàn Thần nay lại giống như lần đầu gặp mặt đầy tức giận, lạnh băng như người xa lạ.

Anh sãi bước đi về phía cô, vừa đi vừa rống, “Tôi không phải đã bảo đứng trước cổng trường đợi sao? Cô có biết hay không để tôi chờ mất bao lâu, lại bị mọi người nhìn vào cười nhạo, cô…”

 

 

Tiểu Miêu cuối cùng cũng không nhịn được, khi anh vừa đi đến trước mặt, cô liền nhào vào trong ngực của anh, khóc ồ lên.

Ngàn Thần đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó không thể tin được, lửa giận nhanh chóng từ trong bụng chảy xuống chân rồi biến đi mất

“Được rồi! Tôi sẽ không mắng cô, đừng khóc nữa!” Anh lầu bầu, bàn tay vỗ nhẹ vai của Tiểu Miêu.

Anh không phải chưa từng thấy nữ nhân khóc trước mặt mình, bất quá, duy chỉ có nước mắt của cô lại làm cho anh loạn cả lên.

       “Người ta…. Tiểu Hồng không thấy nữa!” Tiểu Miêu thút tha thút thít  nói, thẳng ôm anh, chôn ở ngực của anh khóc, quên đồng học có thể sẽ thấy cảnh này.

May là các bạn học cũng đã tan lớp, không có ai thấy hai người bọn họ ôm nhau, bằng không chờ Tiểu Miêu tâm tình khôi phục, cô nhất định sẽ hối hận muốn chết.

“Tiểu Hồng?”

“Là xe đạp – người thân của tôi! Ô ô!” Cô đem nước mắt chảy nhiều hơn làm ước một mảng áo trắng trước ngực của anh.

Ngàn Thần sửng sốt một chút, sau đó ngẩng đầu lên nhìn trời, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy kinh ngạc. Sẽ không có quỷ thần đi! Ông trời a, anh mới nghĩ tới tốt nhất có người trộm đi phương tiện giao thổng của con mèo nhỏ này, liền thật sự có người đến trộm.

Thật là không thể tin được!

“Anh sao lại lộ ra vẻ mặt cao hứng?” Cô chần chờ một chút, sau đó mở miệng lên án, “Không phải là anh trộm chứ?”

“Tôi sạo lại phải trộm chiếc xe đạp ấy? Tôi có xe đưa đón.”

Đúng a ! hắn là công tử có tiền, trên dưới đi học có xe đưa đón, nào có giống như cô mệnh khổ! Ô ô! Tiểu Hồng. . . . . .

Cô càng khóc càng lớn tiếng hơn.

“Được rồi, đừng lo lắng, tôi trước giúp cô đi tìm, đừng khóc.” Nói xong, anh liền nhanh chóng hướng bãi đậu xe từng nơi bắt đầu tìm, ngay cả thùng rác đều không bỏ qua cho.

Tiểu Miêu rất muốn mắng hắn có phải hay không đại ngu ngốc! Làm gì đi lật thùng rác? Xe đạp cũng không thể để vào đó! Bất quá cô chỉ có thể đứng tại chỗ lo lắng khóc.

Thật thái quá rồi, Lâm Tiểu Miêu.

Nhìn anh trán đầy mồ hôi  vì cô tìm xe đạp, đối với người hô phong hoán vũ như anh ở trong trường học này mà nói, Thái tử làm như vậy thật bị ủy khuất nha. Nghĩ đến mình mới vừa độc ác muốn lợi dụng sự tốt bụng của anh, Tiểu Miêu liền cảm thấy cô rất quá đáng.

“Uy! Không cần tìm nữa! Nhất định không tìm được đâu.” Tiểu Miêu bỏ đi, ngay cả xe đạp cũng muốn trộm, tên trộm kia nhất định cũng không tốt đẹp gì.

“Nhưng là cô . . . . .” Anh đi tới, gương mặt tuấn tú không che giấu được sự lo lắng: “như vậy không sao chứ?”

“Không sao, mua chiếc xe khác là tốt rồi.” Chẳng qua là không còn vật lão mẹ tặng nữa rồi, ô! Mẹ! nữ nhi bất hiếu!

Một đôi bàn tay đột nhiên ôm lấy cô, vỗ vỗ: “Thôi nào, đừng khóc.”

Anh chỉ thích dáng vẻ cô hung hăng, không quen nhìn cô khóc sướt mượt như thế này, thật làm tim anh đau vô cùng. Mà anh lại không biết dỗ nữ sinh.

Trước kia, có khi nào anh dụ dỗ nữ sinh, đều là những nữ sinh kia tự tìm đến bên cạnh.

“Tiểu Hồng là quà sinh nhật mẹ tặng cho tôi, bà giấu ba cất tiền riêng mua cho tôi, là người nào không có lương tâm trộm mất. . . . . . Ô ô! Hắn nhất định sẽ không chết tử tế! Tốt nhất vừa ngồi lên xe đạp liền tông phải cột điện. . . . . .ô… Tiểu Hồng. . . . . .”

Bất quá dỗ mãi cũng không tiến triển được gì, lại càng khiến cho nước mắt của cô như vậy càng chảy  nhiều hơn…

“Đừng khóc, tôi sẽ đau lòng.” Anh thương yêu hôn lên nước mắt cô, mỗi động tác hôn đều vô cùng  ôn nhu, giống như nâng nịu một bảo bối cả đời này của mình.

Hắn hôn nước mắt, hôn khéo léo xuống mũi, sau đó hôn lên đôi  môi đỏ mọng mềm mại của cô.

Tiểu Miêu bởi vì quá thương tâm, cũng quên để ý  anh thừa cơ sỗ sàng, ngược lại dị thường đón nhận nụ hôn mềm mại  của anh, nhìn hai người rất tự nhiên, hai tay của  cô không kìm được vòng qua cổ của anh, vong tình  hôn trả lại.

 

Đối mặt với sự hưởng ứng nhiệt tình, Ngàn Thần kinh ngạc vừa mừng vừa lo nhìn cô: “Tiểu Miêu?”

Cô mở ra cặp mắt sương mù, sau đó đột nhiên cứng đờ người lại.

Không thể nào! Cô vừa mới làm chuyện gì? !

1 Phản hồi

One thought on “Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 3.3

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: