Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 7.2

 chương 7.2

Khi Tiểu Miêu khi tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trong bệnh viện, chỉ có một mình cô.

Cô tại sao lại ở chỗ này?

Tiểu Miêu nhìn chung quanh một chút, lại xem mình, trên người nàng đã thay y phục bệnh nhân  .

 

Nữ y tá đi tới, thấy cô tỉnh, liền hết sức vui vẻ.

“Lâm tiểu thư, cô đã tỉnh! Cảm giác như thế nào?”

“Có thể gặm hết một đầu bò.”

Nữ ý tá cười, “Điều này cũng khó trách, cô sốt nóng rần lên hôn mê ba ngày ba đêm, cũng không ăn cái gì, nhưng bạn trai cô lại vội muốn chết.”

“Bạn trai tôi?”

“Đúng a! Lâm tiểu thư, cô thật là hạnh phúc, có một bạn trai lại ôn nhu lại chìu chuộng, hơn nữa còn dáng dấp rất đẹp trai.”

Tiểu Miêu lộ ra hơi cười một tiếng, ngay cả y tá cũng khó tránh khỏi mị lực của thái tử  .

“Anh ấy đâu?”

“Bình thường anh một tấc cũng không rời , trừ. . . . . . Đó! Có thể là đã đi hỏi bác sĩ tình huống của cô rồi! Anh ta mỗi ngày đều đi uy hiếp bác sĩ, hỏi cô tại sao còn không tỉnh? Có phải là chưa có đem hết toàn lực cứu người?”

Tiểu Miêu cảm thấy trên mặt một hồi bị đốt nóng. Cái tên đại ngu ngốc, cư nhiên chạy đi uy hiếp bác sĩ!

“Cô trước chờ một chút, anh lập tức sẽ trở lại.”

“Cô y tá, cám ơn ngươi.”

“Không khách khí.”

Tiểu Miêu thở dài một cái, quyết định chờ một chút tuyệt đối mắng anh mới được.

Lúc này, cô nghe được có người ở gõ cửa, cho là tên thái tử ngu ngốc kia trở lại, vội vàng sửa sang lại đầu tóc, sau đó lộ ra nụ cười ngọt ngào muốn đối mặt anh.

Vậy mà người tới không phải là anh, là hiệu trưởng cao cao tại thượng

***

20′ sau, mới có người nói với Ngàn Thần là Tiểu Miêu đã tỉnh, anh lập tức không nói hai lời  từ phòng bác sĩ vội vàng xông về phòng bệnh.

 

“Tiểu mèo ngốc, em đã tỉnh? anh. . . . . .”

Anh vừa vào phòng bệnh, nhưng không có nhìn thấy nữ nhân mình yêu mến, chỉ có giường bệnh trống rỗng.

Người đâu?

Ngàn Thần thấy trên giường có một tờ tờ giấy, phía trên chữ viết có thể thấy được người nếu không phải rất kích động thì cũng là vội vả muốn rời khỏi.

Cám ơn anh chiếu cố, chúng ta về sau có lẻ không gặp mặt nữa thì tốt hơn, tôi không hy vọng xa vời trở thành Phượng Hoàng, khi Ma Tước mới là nười thích hợp hơn, tạm biệt!

Ngàn Thần tức giận run run nắm chặt tờ giấy trong tay.

Nữ nhân đáng chết, cư nhiên vong ân phụ nghĩa.

         ————–

Có lẽ lời vô tình của Tiểu Miêu đã phát huy tác dụng, thật đả thương tâm Ngàn Thần, cho nên anh không có nữa để ý cô nữa.

Gần đến giờ học, Lão sư cũng rất muốn hỏi cô, tại sao Ngàn Thần chưa có tới? Bất quá nhìn sắc mặt cô khó coi, nên cũng không hỏi .

Tiểu Miêu nhìn như mừng rỡ nhẹ nhõm, vậy mà nội tâm của cô lại loạn giống như những sợi bông, dây dưa không rõ.

Cô rất muốn ở bên cạnh anh, bất quá vừa nghĩ tới hiệu trưởng lời mà nói…, trong lòng của cô sẽ rất khó chịu.

Cô là là do co khổ tâm mới nói như vậy, tại sao anh không thể thông cảm?

Nghĩ tới đây, tiểu Miêu có chút nổi giận, tại sao anh có thể tức giận, mà cô lại không? Cô cũng không phải từ khi sinh ra để bị người ta sỉ nhục .

Vừa nghĩ tới ba mẹ cực khổ làm việc nuôi cô ăn học, cô cũng phải hiểu rõ, không nên vì tình yêu mà cô phụ ba mẹ khổ tâm.

Ừ! Tiểu Miêu hai tay nắm quyền, tự khích lệ lòng mình, sau đó cầm bút lên dùng sức, cố gắng , đem tất cả những gì Lão sư dạy  viết vào trong vở.

Một chữ cũng không lọt, liên tục ba ngày, mỗi một lớp, cô đều như vậy, khiến các thầy giáo thiếu chút nữa ôm ôm khóc rống, cấp cho cô một cái khen thưởng sinh viên đại học mẫu mực

Bất quá, cũng mới ba ngày, bởi vì ngày thứ tư, cô liền bị người ta cắt đứt cái kỷ lục này, không cần phải nói, có thể làm cho cô  không cách nào chuyên chú  học tập chỉ có một người —— đó chính là Ngàn Thần.

Anh vừa xuất hiện, trong lòng cô khó nén một hồi hưng phấn, đồng thời hiểu ra mình có bao nhiêu nhớ anh.

Khi Tiểu Miêu muốn mở miệng thì lại thấy bên cạnh anh mang theo một nữ sinh xinh đẹp, cô cảm thấy mình  tâm đang bị ai xâm hại, tim như bị vô số mũi tên đâm tới, chân cũng không thể di chuyển tiếp.

Đừng khóc, khóc là ngươi chấp nhận thua, sẽ mất thể diện trước tất cả mọi người đi.

Giống như là cố ý chọc giận giận Tiểu Miêu , Ngàn Thần cố ý chọn chổ ngồi cũ n——chính là bên cạnh cô.

“Ai nha! Thần, chỉ có một chỗ trống, người ta muốn ngồi bên cạnh?”

Tiểu Miêu bắt lấy vở, thấp giọng nói: “Nơi này cho bạn ngồi.”

“Cảm ơn!” Hoa khôi của trường vui vẻ muốn ngồi xuống, lại bị Ngàn Thần một thanh kéo cái ghế ra, hại hoa khôi của trường lập tức ngã bốn chân chổng lên trời.

“A!”

Hoa khôi của trường kêu thật to một tiếng, ánh mắt của mọi người toàn bộ rơi vào tên người cô ta cùng Ngàn Thần, bao gồm Tiểu Miêu cũng thế.

” Chỗ ngồi này không có lệnh của tôi, ai cũng không cho phép ngồi!” anh lạnh như băng  tuyên bố, ánh mắt ngay cả chớp cũng không có cứ nhìn Tiểu Miêu.

Tiểu Miêu thật là muốn khóc.

Không nghĩ tới Ngàn Thần lại kém cõi như thế, vì trêu tức cô, cư nhiên mang một nữ nhân xinh đẹp ra so sánh với cô, vóc người của cô ta đúng là tốt hơn cô nhiều trường , nhưng anh lại ra vẻ một bộ như cũ quan tâm bộ dáng của cô.

Quá ghê tởm.

Tiểu Miêu không nói hai lời, xoay người liền muốn chạy ra ngoài. Nếu như muốn cô nghiêm chỉnh nhìn anh ta và một nữ nhân khác ôm ôm ấp ấp trong lớp, thì cô tình nguyện trốn học.

Kết quả bởi vì quá tức giận, không có chú ý, cô cư nhiên như vậy hung hăng đụng phải cửa phòng học.

Phanh! Thật to một tiếng, Tiểu Miêu cả người mềm nhũn, đầu quay cuồng

Tiểu Miêu cảm thấy thật kỳ quái, là ban ngày, sao lại xuất hiện nhiều sao? Sau đó, cô nhắm mắt, té xỉu .

4 phản hồi

4 thoughts on “Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 7.2

  1. khietnha

    Mèo con ngốc wá!!!hehe thanks nàng!

  2. cai nay co ve manh tay day^^ nen doi chu “phang” thanh “cop” nhu the moi co nhieu sao dc
    hahahaha ko bi no nen goi la vung ve ko

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: