Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 1.2

Chương 1.2

Hắn luôn luôn không để mình bị đẩy vòng vòng , hơn nữa vô cùng ghét bộ dạng này, thế nhưng cái này nữ nhân ngốc đang làm nũng trước mặt này lại làm cho hắn mọi khi bình tĩnh như nước hồ thu, giờ lại kích khởi từng trận  rung động.

Tiểu Miêu liếc trộm gương mặt anh tuấn của hắn một cái, ở trong lòng quan sát hắn đang liên tục thay đổi  vẻ mặt, toàn thân thần kinh cũng trở nên khẩn trương vô cùng.

Thật ra điều này cũng khó trách, bởi vì nơi này là trường Đại học tư nhân, mà người người đều nói ngôi trường quý tộc đắt đỏ này là của chính hoàng gia xây nên, nào ai giám đắc tội với Thái tử a!

Nếu như bị trường này đá ra khỏi thì……cũng ko cần lăn lộn đến mấy trường khác học, bởi sẽ không ai nhận.

Cho nên, trừ khi tự mình giải cứu mình, ngoài ra sẽ không ai giám mở miệng hó hé để cứu cô

Đánh hắn sao?

Cô từ nhỏ đến lớn không có đánh thắng người, huống chi người này lại cao to thế này. . . . . .

Ân! Xem ra là không có phần thắng.

Kia đành phải như vậy

Tiểu Miêu trước vận động một chút, buộc chặt ngũ quan, liền trưng ra bộ mặt cùng nụ cười ngọt ngào mà khiến cho bất cứ ai lòng dạ sắt đá cũng phải mềm lòng

“ Lão huynh, tôi sẽ bồi thường cho anh”

Hắn khuôn mặt tuấn tú trở nên lạnh lùng hơn, sau đó liền tỏ vẻ xem thường người mòm mép trước mặt: “ Bồi thường? cô có thể bồi thường nổi sao?”

Cô thật sự tức đến há mồm nuốt khí, thật nếu không kiềm nén là cô đã nói ra hàng loạt lời nói xx vào mặt hắn……một giấy kế tiếp cô lại đưa ra dạng tươi cười hòa nhã, lấy lòng nói: “Không phải cũng là y phục?!”

Sẽ đắt đến chết người sao? Cô mới không tin

“Tôi mặc chính là hàng hiệu đấy, đem cô toàn thân cao thấp bán đi cũng không bằng một ống tay áo, bồi thường nổi?”

Đáng giận, rõ ràng là đẹp trai, gia thế bối cảnh lại tốt, lại có một trường học lớn có thể miễn phí để cho hắn học được thoải mái, hắn như vậy có thể liền như vậy trong mắt không xem ai ra gì sao?

Rất làm cho người ta nổi điên!

Muốn tự cho mình là đúng phải không? Vậy cũng không phải là một mình hắn bá đạo độc quyền

“Nếu không, muốn như thế nào?” Thịt người mặn mặn, muốn cắn liền cắn. Cô nâng cằm khéo léo đầy khiêu khích  nói.

“cô bây giờ còn giám mạnh miệng sao?”  Thái tử tức giận rồi.

Xem ra cô mới bước vào trường học không tới một ngày, kể cả học cũng chưa có học, giờ nhất định sẽ bị đá ra khỏi trường .

Chỉ vì  một ly cà phê còn chưa kịp uống vào bụng, ô ô!

Nếu như bị lão mẹ biết, nhất định sẽ không thể sống được  nữa!

“Nếu không thì muốn như thế nào?” Lần này, khẩu khí của cô lại trở nên rất lộn xộn lúng túng.

 A! Ai dạy nàng phải “Ăn nhờ ở đậu” đây! Trong tương lai bốn năm, nàng còn muốn ở nơi này tìm một nam nhân tốt để kết duyên, và còn muốn cầm một cái bằng ra khỏi trường nha.

Quả nhiên là ứng một câu nói, người trong giang hồ, thân bất do kỷ a!

“Nói xin lỗi.”

“Đúng. . . . . . Không. . . . . . nên. . . .  ” Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn đáng thương nói xin lỗi.

 Thấy nàng như thế hèn mọn, hiểu đầy đủ nên làm người như thế nào, người bình thường cũng nên có ý tốt tha cho người ta.

Bất quá, đối phương thế nhưng là cao cao tại thượng Thái tử, chuyện tuyệt đối sẽ không chỉ đơn giản như vậy kết thúc ── nếu như hắn cũng không muốn đơn giản kết thúc như thế

“Ngươi tên là gì?”

“. . . . . .” Miệng của cô so với ngậm quả trứng rât giống nhau.

“Nói rõ ràng.” – hắn ko cần phải nói lại chứ?

“Lâm Tiểu Miêu.” Nàng không cam lòng  nói.

 Lông mày anh tuấn của hắn hơi nhíu lại, ” Cái này giống tên?”

Như thế nào? Có gì bất mãn, nếu có thể giúp cô đối với lão mẹ kháng án về cái tên này thì cô sẽ hảo hảo vui vẻ cấp địa chỉ cho hắn ngay, không cần khách khí……….!

A! Vừa nghĩ tới lão mẹ ở quê nhà mong mỏi nữ nhi duy nhất có thể đem về một bằng đại học làm rạng rở tổ tông….

Quyết định, cô, Lâm Tiểu Miêu, tuyệt tuyệt đối sẽ không vì một ly cà phê mà bị đánh bại.

“Thái a. . . . . . Ách! Bất quá, xin lão huynh khoan dung độ lượng, tha thứ, có được hay không?” Nàng cố ý nháy nháy cặp mắt đã ngập nước đầy đáng thương nhìn hắn. Ở nhà, Tam thúc công cùng thím Năm bên cạnh nhà đều nói cô có cặp mắt giống hoa đào, sau này lớn lên sẽ làm điện giật chết rất nhiều nam nhân.

Hiện tại, cô hi vọng có thể đem trước mắt này một điện giật chết hắn làm hắn cái gì cũng quên, như vậy cô mới có thể tiếp tục ở đây học.

“Cô là đang cầu xin tôi sao?”

Tiểu Miêu dùng sức gật đầu một cái, trong lòng đã sớm thăm hỏi tổ tông ba mươi mấy nhà hắn đi.

Hắn giương mặt tuấn tú lộ ra một chút xíu nụ cười như ánh mặt trời, làm nàng cũng đồng thời cảm thấy tương lai sẽ xuất hiện nhiều rạng đông

Đã cười thì phải hay không mọi việc đều không sao?!

“Kia. . . . . . tôi có thể đi?” Nha, tiết học trong lớp cũng đã qua một nửa, nếu không vào, bị đánh rớt cũng không phải là chuyện đùa.

“Kia năm một?”

“?”

“Không có trả lời! Có phải hay không câm ?”

Đại ca, anh có thể hay không bỏ đi chút phách lối, Tiểu Miêu ở trong lòng thầm ca thán.

” Vâng!.”

“Đi về phòng học chờ tôi.”

“?”

“Tôi đi thay quần áo.” Hắn không nhịn được  rống lên, dường như cô so với những nữ nhân khác còn ngốc hơn, “Cô làm tôi trở nên thế này, muốn tôi thế nào gặp người?”

“Phải”cô cầu cũng không được, rốt cục có thể lui xuống.

Không đợi hắn nói thêm nữa cái gì, Tiểu Miêu nhấc chân bỏ chạy, ngay cả đầu cũng không dám quay lại, co chân bốn cẳn thục mạng chạy đến lớp học.

Vừa đến cửa phòng học, Lão sư đã đứng ở trên đài giảng văng cả nước bọt rồi, cô nên làm cái gì bây giờ? Làm sao vào?

         Tiểu Miêu vắt hết óc ra để suy nghĩ tìm một cái cớ tiến vào nhưng…còn không kịp nữa rồi…

Lão sư đã nhìn thấy cô, thật thảm a

“Em có phải hay không tới trễ?”

Hôm nay là ngày gì a? Là cô giống như đang đứng trước ống kính? Thế nào liên tiếp hai lần ánh mắt của mọi người toàn bộ rơi vào trên người của cô!

        Sớm biết như thế, cô đã ăn mặc xinh đẹp một chút.

Tiểu Miêu đầu thật thấp, làm bộ một dạng mềm mại đi tới Lão sư trước mặt.

“Thầy . . . . .”

“Không cần nói nhiều, em ra đứng ở trên hành lang nghe giảng cho tôi.”

Tiểu Miêu sắc mặt trở nên trắng bạch, không thể nào? Như vậy rất mất thể diện a!

” Thầy. . . . . .”

” Cái gì cũng không cần nói.”

Ô ô! Nàng không thể làm gì khác hơn là lại đầu thật thấp đi đến hành lang, rất khó  mà không để ý sau lưng đồng học cười trộm cùng nhau rỉ tai.

7 phản hồi

7 thoughts on “Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 1.2

  1. lee_ah_eun

    ma nang oj ko le anh nam 9 ten * thaj tu * ah . ta co nghj do la 1 danh hjeu ma moj nguoj dat cho Anh Ay chu

  2. thx nàng!

  3. banhmikhet

    thanks nàng

  4. nhok phù thuỷ

    cám ơn

  5. JH

    “Đúng. . . . . . Không. . . . . . nên. . . . ” không phải dịch như vậy, phải là “Thực xin lỗi” mới đúng chứ, bạn sửa lại nha.
    Cảm ơn bạn nhé.

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: