Châu Ngọc Vương Gia – Chương 5.1

CHÂU NGỌC VƯƠNG GIA – CHƯƠNG 5.1

Edit: Ốc Sên

Beta: Tiểu Tiểu

Sau khi trở về từ mộ Phòng Tri Nhu, vì tránh để cho hai người có cơ hội gần nhau, Phòng Tri Nhã thể hiện thái độ trốn tránh rõ ràng với trượng phu, nếu không cần thiết thì nàng hi vọng hai người cố gắng đừng gặp mặt nhau, cũng miễn cho cả hai lại phải xấu hổ.

 

Nàng đã không có cách nào giống như trước đây bình tĩnh đối mặt với hắn, chỉ hi vọng mình có thể nhanh chóng tỉnh táo lại, cố gắng bỏ mặc những tình cảm đang nảy sinh trong lòng này, sau đó từ từ trở lại là một Phòng Tri Nhã trước đây không có tình cảm nam nữ với hắn.

 

Đối với chuyện này, Triệu Tụng Vũ cũng phần nào đoán được Phòng Tri Nhã đang tránh hắn, bởi vì hắn cũng giống nàng cần một không gian để bình tĩnh trở lại, miễn cho chính mình không kìm lòng được mà phá hủy mối quan hệ vốn có giữa nàng và Trọng Danh Kiêm.

 

Bọn họ vốn cũng chỉ là danh nghĩa, chưa từng nói tới quan hệ thân mật giữa vợ chồng, cho nên, chuyện gì hắn cũng có thể thay đổi, chỉ riêng chuyện này là không thể được.

 

Cứ như vậy thực sự rất thống khổ, bởi vì nàng là người tốt, nên hắn không thể không có lí trí. Đương nhiên, nếu hắn không phải vì sự ám ảnh bởi Trọng Danh Kiêm, có lẽ tất cả sẽ khác, nhưng bây giờ nói gì cũng đã quá muộn, cuối cùng họ cũng không tránh khỏi vận mệnh ông trời đã an bài.

 

Hai người cứ như vậy né tránh gặp nhau một tháng, quan hệ không có chút tiến triển nào, cuối cùng vẫn là Phòng Tri Nhã tìm tới Triệu Tụng Vũ trước. Chẳng qua nàng tìm tới hắn là vì nàng muốn rời khỏi Vương phủ, về quê thăm người thân.

 

“Muội muốn về nhà mẹ đẻ?” Bên trong thư phòng, Triệu Tụng Vũ khẽ nhíu mày lại, làm như hắn không muốn Phòng Tri Nhã rời đi, “Sao đột nhiên lại đưa ra quyết định này?”

 

“Chỉ là bỗng nhiên nghĩ đến. Đã lâu rồi muội không trở về nhà, nhất định cha mẹ cũng sẽ rất nhớ muội.” Nàng cố gắng nở nụ cười thật tự nhiên.

 

Cha của nàng vốn là Lại bộ thượng thư, một năm trước đã cái lão hồi hương, cùng nương trở lại nông thôn sống cuộc sống nhàn nhã tự tại qua ngày. Bởi vì nơi đó cách Vương phủ khá xa, tính thời gian đi lại, mất ít nhất cũng phải năm ngày, tính cả đi lẫn về cộng với thời gian ở nông thôn thêm mấy ngày, nàng khẳng định sẽ rời khỏi Vương phủ ít nhất nửa tháng.

 

Muốn gặp cha mẹ cũng là cái cớ, bởi vì nàng cảm thấy ở mãi trong Vương phủ, nàng không có cách nào xóa bỏ những suy nghĩ trong lòng mình, cho nên nàng mới quyết định về nhà cha mẹ một chuyến. Nàng nghĩ thầm, có lẽ chỉ có cách rời khỏi Vương phủ, nàng mới có thể thoát khỏi sự ảnh hưởng của hắn, thật sự tỉnh táo lại. Chỉ là Triệu Tụng Vũ vừa nghĩ tới nàng sắp không ở Vương phủ nửa tháng, bỗng nhiên cảm thấy tâm phiền ý loạn, lại buột miệng nói, “Ta với muội cùng đi về.”

 

“A?” Nàng sửng sốt kinh ngạc, “Danh kiêm ca, muội là muốn về nhà mẹ đẻ…”

 

“Ta biết muội muốn về nhà mẹ đẻ, chẳng lẽ luật pháp lại quy định, trượng phu không thể đi cùng thê tử về nhà mẹ sao?”

 

Tuy rằng tháng này bọn họ gặp mặt nhau không được mấy lần, nhưng ít ra hai người đều cùng ở dưới một mái hiện, cũng không thể tách ra, nếu nàng muốn về nhà, tình huống sẽ không còn giống như trước nữa.

 

Hắn không muốn nàng cách mình xa như vậy, hắn kích động đưa ra quyết định này, tính toán sẽ đưa nàng đi một chuyến.

 

Huống hồ, nếu để cho một mình nàng đi, không có trượng phu làm bạn, không phải sẽ rất đáng thương sao? Như vậy lương tâm hắn không làm được.

 

“Đúng, không có quy định như vậy, nhưng …” Phòng Tri Nhã có chút phức tạp nhíu mày. Nàng chỉ muốn một mình về nhà mẹ để yên tĩnh một chút, hắn đi về cùng nàng, sẽ quấy rầy nàng, làm nàng không thể quên đi.

 

Huống chi từ lúc hai người thành thân tới nay, hắn chưa từng đưa nàng về nhà cha mẹ, cho dù là mới cưới hay ngày lại mặt, hắn cũng chưa từng xuất hiện, để mặc một mình nàng mất mặt trở về.

 

 

Bây giờ hắn lại muốn cùng nàng trở về, nàng vì được sủng ái mà lo sợ, nhưng cái lo lớn hơn nữa chính là không có thói quen.

 

“Nếu không có quy định này, vậy cứ quyết định thế đi, muội chừng nào thì khởi hành, nói cho tổng quản Văn chuẩn bị, ta cùng muội trở về một chuyến.” Không để cho nàng một cơ hội để từ chối, Triệu Tụng Vũ mạnh mẽ đưa ra quyết định.

 

Nàng khẽ thở dài, thật không hiểu chính mình nên vui vẻ hay là cảm thấy không biết phải làm sao.

 

* * *

Mấy ngày sau, bọn họ chính thức ngồi trên xe ngựa xuất phát đi về nhà cha mẹ Phong Tri Nhã.

 

Tuy là ngồi chung một xe, hai người lại rất ít khi nói chuyện với nhau, đều coi như không có việc gì, ai làm việc người nấy, xa lạ với nhau, một chút cũng không giống đôi vợ chồng đã cưới được hai năm.

 

Triệu Tụng Vũ có điều cố kị, Phòng Tri Nhã lại vô cùng yên tĩnh, hai người đều có tâm tư không thể nói thành lời, cứ như vậy một đường trở về nhà của TriNhã, xe ngựa dừng lại trước cánh cổng của một ngôi nhà có phong cách cổ xưa.

 

Đã lâu như vậy, thật vất vả, rốt cuộc cũng có thể gặp được cha mẹ, Phòng Tri Nhã vui vẻ xuống xe, bước nhanh vào trong nhà, khó nén được niềm vui, nàng gọi, “Cha, mẹ, con đã trở về rồi!”

 

Nhận được tin báo của gia nhân Nhị tiểu thư đã trở về, Phòng lão gia nhanh chóng xuất hiện ở phòng khách, nhìn con gái đã lâu không gặp, cũng vô cùng mừng rỡ.

 

“Tri Nhã, sao đột nhiên con lại trở về nhà?” Phòng phu nhân bước lên hỏi.

 

“Đã lâu rồi con không gặp cha mẹ, Tri Nhã  rất nhớ hai người, nên quyết định trở về nhà một chuyến.” Nàng cười trả lời.

 

“Để mẹ nhìn con nào.”‘ Phòng phu nhân gật đầu, nắm lấy tay con gái, cẩn thận đánh giá nàng từ trên xuống dưới, “Gần đây con gầy đi sao?”

 

“Vậy sao? Con cũng không chú ý tới.”

 

“Ngay cả mình gầy đi cũng không biết, như vậy sao được?” Phòng phu nhân xót xa vỗ vỗ tay con gái, “Lần này con trở về, ta sẽ giúp con tẩm bổ thật tốt mới được.”

 

“Vâng.”

 

Phòng  lão gia cũng vui mừng nhìn con gái, “Tri Nhã, khó mà có thể về nhà, lần này ở lại đây vài ngày rồi hãy về,”

 

“Ách, này…” Phòng Tri Nhã lộ vẻ mặt khó xử. Nếu như chỉ có một mình nàng trở về, ở lại đây vài ngày cũng không sao cả, nhưng lần này Danh Kiêm ca cũng trở về đây, không biết hắn có đồng ý ở lại đây cùng nàng một thời gian không?

 

Ngay khi nàng đang do dự không biết phải trả lời thế nào thì Triệu Tụng Vũ chậm dãi bước vào phòng, mọi người trong phòng khách vừa nhìn thấy hắn xuất hiện, ai cũng kinh ngạc mở to mắt, thậm chí còn hoài nghi có phải mình bị hoa mắt nhìn nhầm rồi không?

 

Triệu Tụng Vũ đi tới bên cạnh thê tử, tuy hắn hoàn toàn không biết ai là Phòng lão gia, Phòng phu nhân, nhưng xem phản ứng của Tri Nhã cũng biết hai vị trung niên trước mặt này chính là cha mẹ của nàng, lập tức hành lễ nói: “Con rể bái kiên nhạc phụ, nhạc mẫu.”

 

“Không dám.” Chi lão gia không lường trước thái độ của hắn lại như vậy, lạnh lùng đáp lại.

 

“Cha…” Phòng Tri Nhã xấu hổ kêu lên, không nghĩ tới cha lại không để lại chút mặt mũi cho Danh Kiêm ca.

 

Phản ứng của Phòng lão gia như thế cũng không thể trách ông được, chỉ vì Trọng Danh Kiêm trước đây đã làm rất nhiều việc tốt, chẳng những ngày lại mặt mặc kệ Phòng Tri Nhã một mình về nhà mẹ đẻ, hơn hai năm qua cũng chưa từng đưa thể tử quay về, hoàn toàn không để chút mặt mũi nào cho nhà họ Phòng, những bức xúc, bức bách suốt hai năm nay, cuối cùng cũng có cơ hội phát tiết.

 

Phòng phu nhân thấy thế liền nhanh chóng cười hòa giải, không muốn để không khí cứ cứng nhắc như vậy, “Vương gia, lần này lại có thời gian rảnh rỗi đưa Tri Nhã về nhà mẹ đẻ?”

 

“Con rể đã lâu không tới bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu, lần này Tri Nhã nói muốn về nhà mẹ, con rể nghĩ thầm hôm nào không bằng hôm nay, vì thế liền đưa Tri Nhã về thăm nhà.” Triệu Tụng Vũ cung kính trả lời.

 

 

“Ác, là như thế a…” Phòng phu nhẫn có chút nghi hoặc nhìn hắn. Nàng cảm giác khí chất phát ra từ người con rể này không hề giống Trọng Danh Kiêm trước đây.

 

Hơn nữa, lúc hắn vừa xuất hiện còn rất lễ độ, chẳng những cùng Tri Nhã về nhà mẹ đẻ, thái độ lại cực kì khôn ngoan, khiến bà vô cùng kinh ngạc.

 

Một lời hắn thốt ra, ngay cả Phòng lão gia cũng nhíu mày, đối với sự thay đổi này của hắn đều vô cùng nghi hoặc. Hắn hiện giờ và hắn của hai năm trước là hai người hoàn toàn khác nhau, không biết là thay đổi thật sự hay đang đóng kịch?

 

Trong lòng Phòng phu nhân tuy có rất nhiều câu hỏi, nhưng bà vẫn quyết định đè xuống, ý cười dạt dào nói: “Nếu đã đến đây, liền ở lại vài ngày đi.”

 

“Chỉ cần nhạc phụ nhạc mẫu không chê chúng con quấy rầy mọi người.”

 

“Không quấy rầy, một chút cũng không quấy rầy.”

 

Nói xong, Phòng phu nhân đưa mắt nhìn Phòng lão gia, cả hai người đều rất tò mò chuyện gì đã xảy ra, khiến cho Trọng Danh Kiêm thay đổi thành như thế này. Nhưng nếu hai vợ chồng đã quyết định ở lại đây mấy hôm, bọn họ cũng không lo không có cơ hội tìm hiểu.

 

Bữa tối, Phòng phu nhân sai người chuẩn bị một bàn thức ăn rất phong phú, thiết đãi con gái và con rể đã đi đường xa vất vả về thăm nhà.

 

Trên bàn cơm, gương mặt Phòng phu nhân luôn mang ý cười còn dặn con gái và con rể ăn nhiều một chút, Phòng lão gia thì lặng lẽ ăn cơm của mình, bỏ qua những bất mãn chất chứa mấy năm nay với con rể.

 

Tất cả thái độ của Phòng lão gia đều được thu hết vào trong mắt Triệu Tụng Vũ, hắn chỉ cảm thấy mình thật oan uổng, lại thay thế cái tên Trọng Danh Kiêm đi đối mặt với nhạc phụ mặt lạnh. Nhưng tình huống này hắn cũng không tránh được, chỉ có thể yên lặng đón nhận, may mắn Phong phu nhân đối với hắn vẫn còn rất tốt.

 

 

 

Phòng Tri  Nhã vẫn luôn để ý thái độ của phụ thân, cho nên nàng cảm thấy áy náy với trượng phu của mình, hắn đã vất vả đi cùng nàng tới đây, lại phải đối mặt với tình huống xấu hổ này, bữa cơm này sao có thể vui vẻ mà ăn đây?

 

Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của nàng, hắn cười ảm đạm, nhẹ giọng nói: “Không cần phải lo lắng cho ta, nhạc mẫu gắp cho muội nhiều thức ăn như vậy, sao còn không mau ăn đi?”

 

“Ách, được rồi.” Nếu hắn đã nói nàng không cần phải lo lắng, nàng cũng chỉ có thể lôi tâm tình của mình đặt lại vào trong bát cơm, chuyên tâm dùng bữa.

 

Tuy rằng hai người bọn họ chỉ nói có mấy câu ngắ ngủi, lại làm cho ánh mắt của Phòng phu nhân sáng lên, cảm thấy vô cùng tốt.

 

Con rể vừa rồi… Là quan tâm con gái bà sao? Giữa hai người hình như có một làn sóng li ti quấn lấy, như ẩn như hiện, đây rốt cuộc là bà đa tâm hay là thật sự có chuyên như vậy?

 

Trải qua bữa tối, Phòng phu nhân phân phó nha hoàn đưa con rể về phòng nghỉ ngơi, sau đó kéo con gái đi về phòng mình, tính toán muốn nói chuyện với con gái.

 

Hai mẹ con đi vào trong phòng, Phòng phu nhân lập tức hỏi: “Tri Nhã, Danh Kiêm từ lúc xuất hiện sao lại có chút là lạ, một chút cũng không giống hắn trước đây?”

 

“Đó là bởi vì huynh ấy đã quên hết những chuyện trước đây…” Vì thế, Phòng Tri Nhã kể lại chuyện Trọng Danh Kiêm uống thuốc độc tự sát không thành, kết quả sau khi tỉnh lại chẳng những mất đi trí nhớ, ngay cả tính tình cũng trở lên khác lạ, rồi cả việc đọc sổ sách trong thư phòng, tất cả kể một lượt cho mẫu thân nghe.

 

“Vậy sau khi hắn mất đi trí nhớ, có phải đối với con… Có tình cảm không?”

 

“Mẫu thân, người đừng đoán bừa.” Nàng vừa kinh ngạc vừa thẹn, nhanh chóng ngăn lại dự đoán của mẫu thân.

 

“Nhưng thái độ của hắn đối với con rõ ràng là tốt lên không ít, thậm chí…” Còn để lộ ra một chút tình cảm dịu dàng?

 

Sống đến từng này tuổi, Phòng phu nhẫn đương nhiên hiểu được cái gì gọi là tùy mặt gửi lời, bà mới không tin lời nói của con gái.

 

“Huynh ấy đối với nữ nhi đúng là có tốt hơn trước đây, nhưng như thế cũng không chứng mình được điều gì cả, mẫu thân, người đừng có đoán bừa.” Nàng ngăn cản mẫu thân đừng nói thêm gì nữa, miễn cho chính mình lại xấu hổ.

 

“Được, ta không đoán rốt cuộc hắn nghĩ như thế nào nữa, vậy còn con? Sau khi hắn thay đổi có phải con đã có tình cảm với hắn phải không?”

 

Phòng Tri Nhã cả kinh, không nghĩ tới tâm tư mình lại bị mẫu thân dễ dàng nhìn ra như vậy, nàng lại cảm thấy như có lỗi, “Cái này…”

 

“Phải hay không phải, vấn đề này khó trả lời như vậy sao?”

 

Nghe mẫu thân nói vậy, cả người nàng cứng đờ, im lặng một hồi lâu, nàng mới ảm đạm lên tiếng, “Huynh ấy là của tỷ tỷ. Vĩnh viễn đều là…”

 

“Nha đầu ngốc.” Phòng phu nhân thở dài một hơi, cầm tay con gái, “mẫu thân nhìn ra được, bây giờ mọi thứ đã khác, con vẫn có cơ hội.  Nếu con thực sự thích hắn, vậy hãy cố gắng để hắn yêu thích con, làm một đôi vợ chồng đúng nghĩa.”

 

Lúc trước sở dĩ vợ chồng bà đáp ứng để Phong Tri Nhã thay Tri Nhu gả cho Danh Kiêm, chính là vì nguyện vọng của Phòng Tri Nhu. Một phần cũng bời vì Tri Nhã thẳng thẳn thành khẩn nói với bọn họ nàng có tình cảm đối với Danh Kiêm, cho nên bọn họ mới đồng ý cuộc hôn nhân này, ôm tia hi vọng chờ mong, hi vọng Danh Kiêm sau khi trải qua sự đau đớn khi mất đi Tri Nhu, có thể đối xử tốt với Tri Nhã, trọn vẹn một đoạn nhân duyên khác.

 

Chỉ là bọn họ đều sai lầm rồi, tình cảm của Danh Kiêm đối với Tri Nhu sâu nặng hơn mọi người tưởng, cũng bởi vậy mà hại Tri Nhã phải đau khổ, từ lúc nàng được gả đi, cuộc sống không khác gì quả phụ, một chút hạnh phúc cũng không có được.

 

“Nhưng…” Phòng Tri Nhã vẫn không xác định được, không phải là nàng chưa từng cố gắng, nhưng chỉ đổi lấy thất vọng và đau khổ, nếu lại trải qua một lần như vậy nữa, nàng chịu được sao?

 

 

 

“Còn nhưng cái gì? Nói không chừng ông trời để cho hắn mất đi trí nhớ rồi tỉnh lại, chính là muốn bù đắp cho con, cuộc hôn nhân này vốn đã là một sai lầm. Con nên nắm chắc lấy cơ hội này, cho dù là thất bại, cũng chỉ là giữ nguyên hiện trạng như trước thôi, một khi đã như vậy, con còn gì để băn khoăn?” Phòng phu nhân cổ vũ con gái.

 

Bà chỉ còn lại một cô con gái này, bà tuyệt không muốn nhìn thấy Tri Nhã luôn vườn không nhà trống, không có được hạnh phúc, huống hồ vừa rồi bà nhìn thấy con rể, cảm thấy được giữa hắn và con gái có chuyện gì đó, nếu cả hai đều có ý, vậy không nên phí phạm thêm thời gian nữa.

 

Chuyện cũ đã qua, hai người bọn họ không nên tiếp tục viện cớ vào một người đã chết nữa, chuyện qúa khứ hãy để cho nó qua đi, quan trọng là…Tương lai.

 

Mẫu thân khuyên bảo làm Tri Nhã có chút dao động, nhưng nàng vẫn chậm chạp không thể đi bước đầu tiên khó khăn nhất để phá vỡ bế tắc giữa hai người.

 

Nàng thực sự có thể không cần lo lắng theo đuổi tình yêu với Danh Kiêm ca sao? Nàng không biết. Hơn nữa nàng sợ, sợ bị hắn cự tuyệt, sợ từ miệng hắn nghe được câu ngoài trừ tỷ tỷ, hắn sẽ không yêu những nữ nhân khác…

 

Nàng bối rối, rốt cuộc nàng có thể chấp nhận được không…

 

* * *

 

Triệu Tụng Vũ rốt cuộc hiểu được, bởi vì nhất thời xúc động đưa ra quyết định cùng Tri Nhã về nhà mẹ đẻ, quả thực là tự chuốc lấy phiền phức.

 

Hắn đi về phòng nghỉ ngơi trước, vậy mà một chú buồn ngủ cũng không có, trái lại buồn rầu đi đi lại lại trong phòng, bởi vì…

 

Hắn và nàng nhất định sẽ ngủ cùng một phòng!

 

Bình thường vợ chồng ngủ cùng một phòng là chuyện hiển nhiên, hắn không thể trách người hầu trong phủ chỉ dọn dẹp sắp xếp một gian phòng ngủ, nhưng tình hình của hắn và Phòng Tri Nhã rất đặc biệt, trước đây luôn ngủ hai phòng khác nhau, ngay cả trên đường về nhà mẹ để, khi ngủ trọ cũng lấy hai phòng.

 

Chẳng qua, nếu bây giờ yêu cầu người hầu đi dọn dẹp một gian phòng nữa thì sẽ rất kì quái, tương đương với việc trực tiếp tuyên cáo với những người khác quan hệ vợ chồng của họ không tốt, khó coi, cái này với nàng mà nói nhất định sẽ là một sự tổn thương.

 

Hơn nữa, hắn cũng không xác định được nhạc phụ nhạc mẫu có biết được bọn họ từ khi thành thân liên chia ra ở hai phòng khác nhau hay không, cho nên đành án binh bất động, tiếp tục đi lại trong phòng, vô cùng buồn phiền không biết phải giải quyết cục diện này như thế nào cho phải.

 

Nàng có thể để ý hay không? Lại có thể cảm thấy… Không quen?

 

“Nha — ”

 

Nhưng vào lúc này, cửa phòng mở ra, rốt cuộc Phòng Tri Nhã đã nói chuyện xong với mẫu thân quay trở về phòng.

 

Vào trong phòng, nàng liền nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu của hắn, quan tâm hỏi: “Danh Kiêm ca, làm sao vậy?”

 

“Khụ, cái kia…” Triệu Tụng Vũ có chút không được tự nhiên lên tiếng, “Chúng ta… Mấy ngày nay dường như phải ngủ chung một phòng.”

 

“Ách?” Nhất thời mặt nàng đỏ ửng, cũng đi theo hắn cùng nhau thẹn thùng, “Bằng không… Ta lập tức sai người đi dọn dẹp một gian phòng khác…”

 

“Không cần, như vậy mọi người nghĩ chúng ta quan hệ không tốt.” Hắn lập tức ngăn cản.

 

“Vậy làm sao bây giờ?”

 

Hai người cùng nhìn nhau, trầm mặc một hồi lâu, hơi thở ám muội bắt đầu như ẩn như hiện.

Categories: Châu Ngọc vương gia | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: