Châu Ngọc Vương Gia – Chương 8.1

Châu Ngọc Vương Gia – Chương 8.1

Edit: Ốc Sên

Beta: Tiểu Tiểu

10451164_691644774265627_1322349627238312933_n

 

Mặt mũi Phạm Đại trắng bệch, chưa từng nghĩ tới mánh khóe của mình lại dễ dàng bị vạch trần như vậy.

 

Trước đây hắn cũng đã từng làm vàng giả, hơn nữa rất thuận lợi lừa được những người khác, đạt được mục đích của hắn, vì sao bây giờ lại không lừa được tên ngu đần mà trước đây vẫn mặc hăn làm loạn

 

Vì sao? Chẳng qua là một lần tìm được đường sống trong chỗ chết, sao có thể khiến Vương gia thay đổi nhiều như vậy? Dường như hắn đã biến thành một người khác!

 

“Đạo trưởng Phạm, cho tới phút cuối cùng này ngươi vẫn không chịu thành thật, từ đầu tới cuối vẫn không chịu tỉnh ngộ.”

 

“Người, vì sao người…” Phạm Đại không dám tin, không thể chấp nhận mình  đã bị bắt bài.

 

” sao ta lại biết ngươi lấy vàng giả để lừa ta?” Triệu Tụng Vũ khẽ cười một tiếng, “Ngươi thực sự nghĩ là ta cho ngươi mười ngày để ngươi động tay động chân sao, ngu ngốc một chút đề phòng cũng không có?” Hắn vỗ vỗ tay, bốn người hầu đột nhiên mang tới một chiếc rương khác xuất hiện.

 

Nhìn thấy chiếc rương vô cùng quen mắt kia, Phạm Đại biến sắc, trái tim cũng lạnh ngắt

 

Hắn đã đem tất cả vàng cất trong chiếc rương này, còn giấu rất kĩ, sao lại bị tìm được?

 

Người hầu đem rương đặt bên cạnh Triệu Tụng Vũ, mở nắp rương ra, một nghìn thỏi vàng sáng bóng lấp lánh tuyệt đẹp, khác biệt hẳn với đống vàng giả đã biến thành màu đen trong biển lửa.

 

“Ta sớm đã phái ngươi âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của ngươi, cho nên trong mười ngày này ngươi đã làm những chuyện gì, ta đều rất rõ, ngươi muốn giấu cũng không giấu nổi.”

 

Hóa ra là như vậy. Phòng Tri Nhã vui mừng nhìn chồng, hóa ra hắn đã sớm có chuẩn bị, nàng càng ngày càng sùng bái hắn.

 

“Nếu là những người khác, có lẽ sẽ bị ngươi lừa, tiế là ngươi gặp phải ta, chỉ có thể thua ở trong tay ta.” Triệu Tụng Vũ như cười như không, “Nếu ta nhớ không lầm, trong đống lửa kia hẳn sẽ có cái gì gọi là “Thuốc kim” đi?”

 

Phạm Đại gặp phải hắn coi như là gặp phải vận xui, thật trớ trêu là ở thế kỷ hai mươi mốt chuyên môn của hắn lại chính là lĩnh vực hóa học, mà thuật luyện đan này có thể nói là thí nghiệm hóa học của tổ tiên, cho nên từ trước hắn đã đọc và nhớ được một số nguyên liệu đơn giản, thuật luyện đan cơ bản chỉ là khái niệm.

 

Trong lịch sử lâu dài của thuật luyện đan, cho dù không thành công luyện được đan dược trường sinh bất lão, nhưng mỗi lần thí nghiệm lại tích lũy thêm được các kiến thức về các loại hóa học, đến cuối cùng nhờ những kiến thức này mà có thể đưa Trung Hoa cổ đại tiến lên một bước, phát triển thật lớn, có sự đóng góp không nhỏ.

 

Đến nỗi “Thuốc vàng”, hay là trong quá trình luyện đan mà chế tạo ra kim loại giả vàng có giá thành rẻ hơn, bề ngoài sáng bóng giống hệt vàng, nếu thật sự không phải vàng, gặp lửa liền lộ ra.

 

“Ngươi… Sao ngươi lại biết được chuyện thuốc vàng này?” Phạm Đại kinh ngạc hai mắt mở lớn.

 

Làm thế nào hắn biết về dược phẩm vàng, trong mỗi thể loại thuật giải kim đều là chuyện cơ mật, phương pháp tuyệt đối không được phép truyền ra ngoài, bản thân hắn cũng chưa từng lộ ra chút tin tức nào, ngay cả đồ đệ của hắn cũng ít ai biết được.

 

“Ta vì sao biết được đã không còn quan trọng, quan trọng là…, ngươi tính lấy dược phẩm vàng để lừa gạt ra, nuốt xuống vàng thật ta đưa ngươi.” Sắc mặt Triệu Tụng Vũ lần thứ hai trở nên nghiêm nghị, vẻ mặt lạnh lùng, hiện rõ sự uy nghiêm của một Vương gia, “Phạm Đại, ngươi thật to gan, ngay cả bổn vương ngươi cũng dám lừa? Bổn vương đã cho ngươi cơ hội, chỉ tiếc lòng tham của ngươi quá sâu, không biết hối cải, cho nên đừng trách bổn vương vô tình.”

 

“Vương gia tha mạng! Bần đạo không dám, lần sau không dám nữa…” Phạm Đại quá sợ hãi vội quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, những đồ đệ theo tới cũng hoảng loạn quỳ hết xuống đất.

 

“Ngươi cho là bổn vương còn có thể cho ngươi có cơ hội lần sau sao?” Triệu Tụng Vũ nhìn về phía người đang quỳ quát: “Người đâu, đem đạo trưởng Phạm đuổi ra khỏi Vương phủ. Vĩnh viễn không cho phép hắn bước vào Vương phủ nửa bước!”

 

“Tuân mệnh!” Mấy người hầu áp tải Phạm Đại đang quỳ trên mặt đất, không chút khách khí ném hắn ra ngoài.

 

Các đồ đệ của hắn cũng sợ tới mức nhanh chóng đuổi theo, không dám ở lại.

 

Ngay sau đó, tổng quản Văn chỉ huy những người hầu khác giải quyết tốt hậu quả, tắt đống lửa trong sân vườn, rửa sạch hiện trường.

 

Triệu Tụng Vũ thong dong bước tới chiếc rương chứa vàng thật, từ trong rương lấy ra mấy thỏi vang, đặt vào tay Tri Nhã, ” Nương tử, tất cả số vàng trong rương này đều cho nàng.”

 

“Cho thiếp làm gì?” Nàng khó hiểu trừng mắt nhìn hắn.

 

“A? Không biết là ai, trước đây nhìn ta đưa đống vàng này ra ngoài mà đau lòng muốn chết, còn xông vào trong thư phòng cướp lấy vàng, ngay cả một thỏi vàng cũng không chịu cho người ta, giống như yêu vàng hơn mạng?”

 

Phòng Tri Nhã buột miệng cười, “Thiếp không có tham của như vậy, khi đó làm như thế, là bởi vì thiếp đã sớm biết Phạm Đại vô cùng tham lam, lại không khuyên được chàng đừng đem vàng đưa cho hắn một cách lãng phí như vậy, cũng không muốn bất đồng với chàng, đành phải thay đổi cách thức, cố ý tranh cướp vàng với hắn.”

 

Hắn khẽ thở dài, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, dịu dàng hỏi: “Vậy bây giờ nàng còn không yên tâm về ta nữa không?”

 

“Không bao giờ… Phải lo lắng nữa.” Nàng tràn đầy hạnh phúc mỉm cười, khẽ dựa vào lồng ngực của hắn nói: “Chàng bây giờ tốt lắn, đúng là không thể tưởng tượng nổi…”

 

Nếu một năm trước có người nói cho nàng biết, tương lai hắn sẽ thay đổi lớn như vậy, nàng tuyệt đối chết cũng sẽ không tin, sẽ nghĩ người kia đang nói năng điên khùng.

 

Nhưng việc đời chính là kì diệu như vậy, khiến cho người ta không thể nắm bắt được, làm cho nàng không dám tin cuối cùng chuyện này cũng đã xảy ra.

 

Nàng âm thầm cầu nguyện, hi vọng hắn sẽ không trở lại giống như quá khứ, trở lại thành Trọng Danh Kiêm trước đây, nàng khao khát hắn có thể lấy cá tính hiện tại này ở cùng với nàng, yêu thương nàng, cho tới khi tóc của hai người bạc trắng…

 

* * *

Phạm Đại bởi vì sự tham lam của mình mà phải trả giá quá đắt, cũng không chỉ trả lại chiếc rương vàng thật là xong mọi chuyện.

 

Việc hắn lừa gạt Thành Vương gia mưu lợi trong thời gian ngắn đã truyền khắp kinh thành, hơn nữa những lão phú hào dòng dõi quý tốc có hứng thú với việc luyện đan trường sinh bất tử khi biết chuyện này, biết được hắn là kẻ không thành thật, không đáng tin cậy. Bởi vậy, Phạm Đại ở trong kinh thành cũng không tìm được một người chủ đầy vàng giúp hắn luyện đan nữa.

 

Không chỉ như thế, ngay cả rất nhiều đồ đệ đi theo hắn cũng cảm thấy nhục nhã khi tiếp tuc bái hắn làm thầy, bọn họ đều nhao nhao rời khỏi bọn hắn tìm kiếm một người luyện đan khác để dựa vào.

 

Trong khoảng thời gian ngắn, hắn mất đi tất cả, chỉ còn lại Lý Ân ở lại bên cạnh hắn lâu nhất, vẫn chưa rời đi.

 

Nhưng ai có thể cam đoan mấy ngày nữa, Lý Ân sẽ không khác những người kia, trở thành một đồ đệ của người luyện đan khác? “Sư phụ, chúng ta rời khỏi kinh thành, đến nơi khác bắt đầu lại một lần nữa.”

 

Trong phòng luyện đan vắng lặng, giờ phút này chỉ còn lại hai người Phạm Đại và Lý Ân, Lý Ân đang cố gắng khuyên bảo sư phụ đi tới nơi khác để làm việc, ở kinh thành bọn họ đã không có chỗ đứng nữa rồi.

 

Tuy kinh thành là nơi nhiều người giàu có nhất, đi tới nơi khác, rất khó tìm được ngươi có đủ tiền tài lại đồng ý giúp đỡ luyện đan, nhưng chỉ cần bọn họ cố gắng tìm kiếm một chút, nhất định là sẽ có.

 

“Ta sao có thể cam tâm rời khỏi kinh thành như vậy?” Phạm Đại căm hận đá bay một chiếc bình nhỏ trên mặt đất, chiếc bình nhỏ đập mạnh vào tường, vỡ tan tành, bột phấn trong bình rơi vãi xuống mặt đất. “Trọng Danh Kiêm chặt đứt đường tiền tài của ta, nếu ta không “báo đáp” hắn một chút, tuyệt đối nuốt không trôi cơn tức này!”

 

Lý Ân thấy bộ dáng nghiến răng nghiến lợi dữ tợn của sư phụ, trong lòng sợ hãi, nhưng hắn là cô nhi, là sư phụ đưa hắn về, nuôi hắn lớn lên, nếu hôm nay không phải vì công ơn nuôi dưỡng, hắn có lẽ cũng giống như những người kia sớm chạy khỏi đây, sao còn ở bên cạnh sư phụ làm gì.

 

“Chỉ là… Sư phụ, người ta là Vương gia, chúng ta có khả năng gì mà đấu với hắn?” Lý Ân khó hiểu hỏi.

 

“Vương gia thì sao chứ? Chỉ cần ta muốn, ta sẽ khiến hắn đau tới chết!” Phạm Đại oán hận nói.

 

Hắn mới không có ý nghĩa trực tiếp làm hại Trọng Danh Kiêm, mà hắn muốn làm cho Trọng Danh Kiêm sống còn không bằng chết, nhận hết mọi đau khổ, như vậy mới là sự trả thù tàn nhẫn nhất.

 

Sau khi trả thù Trọng Danh Kiêm xong, hắn sẽ tới một nơi khác bắt đầu lại, trước khi đạt được mục đích của mình, hắn tuyết đối sẽ không rời khỏi kinh thành!

 

Mỗi buổi sáng sớm, có thể tình dậy trong lòng người mình yêu thương, là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.

 

Trời vừa mới sáng không lâu, Phòng Tri Nhã đã tỉnh dậy, nhìn thấy nam nhân bên cạnh vẫn đang say ngũ, nàng không tự chủ được khẽ nở nụ cười, cảm thấy vô cùng mãn nguyện, vô cùng hạnh phúc.

 

Trải qua bao nhiêu khó khăn, cuộc hôn nhân của hắn và nàng rốt cuộc cũng đã bắt đầu, hơn nữa càng ngày càng hòa hợp, hiện tại hai người cũng chỉ thiếu con cái.

 

Nếu nàng có thể thuận lợi sinh hạ một đứa trẻ, tất cả sẽ càng hoàn hảo, cuộc đời nàng cũng không còn gì để tiếc nuối nữa.

 

Theo bản năng sờ sờ chiếc bụng bằng phẳng của mình, nụ cười hạnh phúc của nàng trở thành hoang mang và lo lắng.  Nàng đã cùng hắn ở chung giường một thời gian rồi, sự thân mật nơi khuê phòng hai người cũng đã làm rồi, sao trong bụng bây giờ một chút tin tức cũng không có, rốt cuộc là có vấn đề ở đâu chứ?

 

“Hazz…” Nàng khẽ thở dài một tiếng, nàng thực sự muốn nhanh chóng mang thai, tướng công nhất định cũng muốn như vậy.

 

“Làm sao vậy?” Nghe được tiếng thở dài của nàng, Triệu Tụng Vũ vẫn đang ngủ lập tức tỉnh dậy, “Mới sáng sớm sao đã thở dài?”

 

“Ách?” Phòng Tri Nhã bất ngờ, lập tức nở nụ cười, “Không có chuyện gì.”

 

“Tri Nhã, chúng ta là vợ chồng, có chuyện gì mà không thể nói cho ta biết?” Hắn nhíu mày, không thích nàng lừa gạt hắn.

 

“Thực sự không có việc gì, chỉ là thiếp… Chỉ là…” Nàng thẹn thùng giọng nói ngày càng nhỏ, đến cuối cùng vẫn là không nói ra được.

 

“Ai nha, đau…” Nàng đưa tay che trán oán hận.

 

“Không thành thực, rốt cuộc là có chuyện gì? Nàng không nói ra thì đừng mong được xuống giường, ta có thể tiếp tục dây dưa với nàng, dây dưa cả một ngày cũng không sao.” Hắn cố tình cau có để uy hiếp nàng.

 

“Như vậy không tốt? Người hầu sẽ hiểu lầm hai chúng ta ở trong phòng có phải làm… Cái kia hay không… Cho nên mới không đi ra ngoài…”

 

“‘Cái kia’ là cái gì?” Hắn cố ý trêu trọc nàng, chuyện mây mưa hoan ái giữa hai vợ chồng là chuyện rất bình thường, không hiểu là nàng còn thẹn thùng thứ gì nữa.

 

“Chán ghét! Chàng biết rõ ta đang nói cái gì.” Nàng xấu hổ đưa tay đánh vào ngực hắn.

 

“Được được được, không ầm ĩ với nàng nữa. Nhưng nàng vẫn chưa nói cho ta biết, vừa rồi vì sao nàng lại thở dài, hử?”

 

Thấy hắn cho dù thế nào cũng khăng khăng muốn biết đáp án, Phòng Tri Nhã khẽ thở dài, rốt cuộc cũng thành thật trở lời, “Còn không phải thiếp và chàng đã ngủ cùng giường được một thời gian rồi, nhưng bụng vẫn chưa không có tin gì, thiếp… Có chút lo lắng…”

 

Hóa ra là chuyện này! Triệu Tụng Vũ bật cười nói: “Lo lắng cái gì? Tất cả đều thuận theo tự nhiên, lúc đó đứa trẻ sẽ tự nhiên mà đến.”

 

Đối với con cái, thực ra hắn cũng không cấp bách muốn có, thậm chí cảm thấy cuộc sống không bị ai quấy rầy của hai người như bây giờ rất tốt. Khi đứa con được sinh ra, tâm tư của nàng nhất định sẽ đặt hết trên người đứa trẻ, đến lúc đó chỉ sợ khầu vị của hắn cũng thay đổi.

 

Cho nên không có con cái, đối với hắn cũng chẳng phải là chuyện gì xấu, nhưng nếu nàng thật sự muốn có một đứa con, hắn cũng sẽ không ngăn cản nàng.

 

Phòng Tri Nhã không nghĩ tướng công so với mình còn độ lượng hơn, nàng còn tưởng rằng hắn so với nàng còn gấp gáp muốn có con hơn. Dù sao, việc nối dõi tông đường cũng rất áp lức. “Nhưng ta vẫn hy vọng có thể mang thai sớm một chút, nhanh chóng thay chàng khai chi tán diệp.”

“Nếu nương tử hi vọng như vậy, vi phu ta chỉ có thể cố gắng hơn một chút mà thôi.” Hắn đột nhiên xoay người đặt nàng dưới thân, như cười như không, “Cái này, người làm cũng không cần hiểu lầm, bởi vì tiếp theo đúng là chúng ta ở trong phòng là ‘Cái kia’. cho nên mới không thể ra khỏi phòng.”

 

Nàng thẹn thùng đỏ mặt, lại không ngăn lại hành động thân thiết của hắn, trái lại còn có chút chờ mong, “Chàng đúng là chán ghét…” Nàng hờn dỗi nói.

 

“Nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ làm cho nàng ‘Chán ghét’ ta tới cực điểm…”

 

Dây dưa trên giường, vành tai và tóc mai chạm vào nhau nhiều hơn nữa đều cảm thấy không đủ, sau khi bị Triệu Tụng Vũ ‘Làm yên lòng’, cuối cùng Phòng Tri Nhã cũng nghĩ chính mình đừng quá nóng vội, tất cả nên thuận theo tự nhiên.

 

Nhưng nàng cũng không thể không làm gì, nên nàng vẫn mời thầy thuốc giúp nàng bắt mạch, bản thân còn dùng thuốc bổ, hi vọng sẽ dễ thụ thai hơn, nàng còn tính toán đi thăm viếng miếu Tống Tử Quan Âm, hướng Quan Âm khẩn cầu ngài sớm ban cho bọn họ một đứa con nối dõi.

Categories: Châu Ngọc vương gia | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “Châu Ngọc Vương Gia – Chương 8.1

  1. bên Trung ra mấy chương rồi nhỉ . hết bộ truyện chắc tới 2017 quá :3

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: