Phúc Yêu – Chương 2.3

 Chương 2.3

Cách một ngày sau, trời bắt đầu chạng vạng, ánh tà chiều ở trong sân phủ Thiết Mộc Ưng xuyên qua cỏ cây toàn bộ nhuộm thành vàng óng ánh ấm áp trong vắt.

Tiểu phúc ăn quá nhiều bánh bao, bụng nở, liền đi vòng quanh sân, để mau mau tiêu trừ bụng trướng đau nhức, như thế mới có thể nuốt thêm nhiều cái bánh bao nữa

“Tướng quân. . . . . . Không. . . . . . Thành chủ có thể hay không quá không hợp tình hợp lý? Hồng Cương đại nhân tuy làm hỏng đại sự, nhưng dù sao cũng vì Thiết thành đã từng có nhiều công lao. Đem Hồng Cương lưu đày biên giới còn chưa tính, làm gì đến nổi phải bị xử chém ?” Đại thẩm cầm khăn lau nước mắt nói.

“Từ nay về sau mọi người làm việc, phải chú ý một chút, Thành chủ mới cũng không phải là người chú ý đến tình cảm xưa nay. Giết được địch tuy bên ngoài chính là Thiết Diện tướng quân, nhưng giờ trị quốc lãnh huyết vô tình, ta xem từ nay về sau đã kêu hắn là Thiết Diện thành chủ thì tốt hơn.”Namnhân đã trung tuổi vừa quét lá rụng vừa phụng phịu nói ra.

Tiểu phúc dừng bước lại, nghe được bọn họ thảo luận những chuyện này, miệng một phát lộ ra răng nanh.

Nói hưu nói vượn!

Bọn họ không biết Thiết Mộc Ưng tối hôm qua sau khi hạ quyết định kia, một đêm không ngủ, làm cho nàng cũng không ngủ ngon. Hôm nay sáng sớm, Thiết Mộc Ưng còn vụng trộm dặn dò Lý Hổ dẫn theo ngân lượng đi cho Hồng Cương an cư!

Con người mặc dù nàng thấy không nhiều lắm, lòng người  thiện ác cũng sẽ ở tự bản thân hình thành. Mấy ngày nay cùng Thiết Mộc Ưng sớm chiều ở chung, biết chắc hắn là người mặt ác tâm thiện.

Huống hồ, nàng ăn của Thiết Mộc Ưng nhiều bánh bao như vậy, được hắn ưu đãi cưng chìu thật tốt, nghe hắn tâm sự nhiều như vậy, đã sớm nghĩ hắn cùng Kim Vượng đến giống nhau là ca ca tốt của nàng.

Đúng vậy, nàng Tiểu Phúc chính là Kim Phúc , cũng có thể nói Kim Phúc chính là Tiểu Phúc.

Nàng ngày hôm ấy ở trong rừng nghe được trong phủ tướng quân có tòa bánh bao sơn, nghe vậy không khỏi vui mừng, trực tiếp lợi dụng nguyên hình hồ ly hiện thân theo Thiết Mộc Ưng về nhà.

Dù sao, Kim Vượng nói nàng nếu như không trở về trong huyệt động, huynh ấy sẽ có thức ăn cũng không cho nàng ăn. Mà nàng thật sự có trở lại trong huyệt động, bất quá là lại chạy ra ngoài mà thôi.

Nhưng là, nàng một chút cũng không hối hận với chuyện đi này.

Thiết thành có nhiều người mong đợi nàng, Thiết Mộc Ưng cũng đem nàng trở thành thú cưng sủng, hơn nữa tựa vào bộ ngực của hắn ngủ rất ngon, thân thể lại ấm áp, quả thực là ở nhân gian có thật nhiều thứ vui. Cho nên, nàng đối hắn nên báo ơn, cũng là chuyện đương nhiên.

Dù sao nàng mặc dù ở nhân gian không lâu, nàng nghe Kim Vượng nói qua rất ở nhân gian có nhiều người nghĩa khí làm nên sự tích, hôm nay đúng là thời điểm nàng nên biểu hiện nghĩa khí.

Nàng giống như người trong Thiết thành  nói Thiết Mộc Ưng  có nhiều việc để tâm lương khổ, Kim Phúc đến quẩy đuôi, lập tức hướng trong sân đi một bước.

“Tiểu Phúc, ngươi tới rồi, có muốn ăn bánh bao hay không?” Đại thẩm vừa nhìn thấy nàng, lập tức thân thiện  hỏi.

“Tiểu phúc , gia gia Bão Bão.” Lão bộc nói ra.

Ta tuổi so với người già làm gì đến nối phải gọi là gia gia? Kim Phúc đến trong lòng nói thầm một tiếng.

“Thành chủ đợi người bên ngoài, nếu hắn có chút tâm đối người như đối với ngươi thì toàn thành dân chúng sẽ có phúc .” Trung niên nô bộc nói ra.

Thiết Mộc Ưng mỗi đêm vì suy nghĩ như thế nào làm cho Thiết thành có cuộc sống tốt, nửa đêm canh ba mới ngủ, hiện tại muốn chém một tội phạm, nhiều người lại liên tiếp chỉ trích hắn bất nhân bất nghĩa, thật sự là quá không công bình.

Kim Phúc mở ra miệng muốn nói chuyện, lại chỉ nghe được một hồi thanh của thú.

Ngu ngốc a! Nàng thực đã quên bây giờ mình đang là hồ ly không phải người.

“Đói bụng rồi, đúng không?” Đại thẩm vỗ vỗ đầu Tiểu Phúc , từ trong túi tiền rút ra một khối bánh.

Kim Phúc không đói bụng, nhưng có bánh không ăn rất kỳ quái, vì vậy ngậm chặt bánh, lung lay cái đuôi sau, nhanh như chớp xoay người lui về trong phòng Thiết Mộc Ưng  .

Nàng tu hành ba trăm năm, có thể dể dàng thành người, ngoại trừ việc muốn hành tẩu nhân gian, thưởng thức vẻ đẹp bên ngoài, còn có một việc khác trọng yếu hơn phải xử lý ──

Nàng, Kim Phúc ── muốn thay Thiết Mộc Ưng lấy lại chính nghĩa!

Nàng muốn cho Thiết thành dân chúng biết Thiết Mộc Ưng không phải là cái gì Thiết Diện thành chủ, mà là thành chủ khẩu xà tâm phật.

Kim Phúc đi vào nhà trong, cái đuôi hất lên đóng cửa lại.

Vừa thấy bốn bề vắng lặng, Kim Phúc đến hai mắt nhắm lại, trong nội tâm niệm chú ngữ, một tầng kim quang vòng quanh nàng quanh thân di chuyển, kim quang bắt đầu biến hóa ra nhiều màu sắc rực rỡ, càng di chuyển càng nhanh, cuối cùng tạo ra một đạo gió lốc, đem thân ảnh của nàng hoàn toàn ôm trọn trong kén ảnh màu vàng trong lúc đó. . . . . .

4 phản hồi

4 thoughts on “Phúc Yêu – Chương 2.3

  1. khietnha

    Hehe cuối cùng nàng cũng biến thành người rùi!!! Để xem anh í làm seo đây!!! Thank nàng nhe!!!

  2. maybien

    Có chap mới rùi! Nàng năng xuất wá ah!!!hihi thanks nàng nhe!!!

  3. tường tử lam

    hồ ly bánh bao dễ thương biến thành người cuũn tròn tròn như bánh bao, dễ thương hén

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: