CHÂU NGỌC VƯƠNG GIA – CHƯƠNG 5.2

CHÂU NGỌC VƯƠNG GIA – CHƯƠNG 5.2

Edit: Ốc Sên

Beta: Tiểu Tiểu

 

Cuối cùng Triệu Tụng Vũ rời tâm mắt, đưa ra quyết định, “Ta sẽ ngủ trên ghế dài trong phòng, còn muội ngủ trên giường đi.”

 

“Như vậy huynh sẽ phải chịu thiệt rồi phải không?” Nàng cố lấy hết dũng khí đề nghị, “Nếu không, chiếc giường này muội… Chia cho huynh một nửa.”

 

“Không được, ta ngủ trên ghế dài là được rồi.” Hắn nhanh chóng từ chối.

 

Vẻ mặt thẹn thùng của Phòng Tri Nhã bởi vì sự quyết đoán từ chối của hắn mà chìm xuống, trong lòng vô cùng thất vọng, hắn nhất định là không muốn bước thêm một bước mối quan hệ với nàng, cho nên mới từ chối nhanh như vậy, cứ như vậy, nàng làm sao dám chủ động kéo lại khoảng cách với trái tim của hắn?

 

Nhưng Phòng Tri Nhã lại không biết, Triệu Tụng Vũ từ chối nhanh chóng như vậy, là bởi vì nàng đã đưa ra một đề nghị vô cùng hấp dẫn, hắn không dám cam đoan bản thân hắn và nàng ngủ chung trên một giường có thể duy trì bình tĩnh được bao lâu, cho dù nàng không hề có ý xấu gì, hai người phải mặc kệ những cảm xúc này cố gắng chịu đựng tới sáng sớm, nhưng vẫn muốn sẽ được ngủ cạnh nhau.

 

Hắn tự nhận hắn không phải là Liễu Hạ Huệ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, cho nên hai người vẫn nên giữ một khoảng cách an toàn, như vậy sẽ tốt hơn.

 

Ai! Tự gây nghiệt, không thể sống, đúng là hắn đã tự mình tìm đến sự tra tấn, cũng chỉ có thể thềm oán hận, ngoại trừ im lặng nhẫn nại, dường như hắn cũng không còn biện pháp nào khác.

 

Một đêm đã qua, Phòng Tri Nhã nằm trên giường ngủ không ngon, Triệu Tụng Vũ cũng giống nàng nằm trên giường mà không thể ngủ được, hai người đều để ý đến sự tồn tại của nhau, lại không dám có hành động thiếu suy nghĩ, miễn cho để đối phương ngay bên cạnh biết được mình không thể ngủ được.

 

Trái tim cứ treo lơ lửng, mùi vị thật sự thống khổ, trong không khí thỉnh thoảng lại tràn ngập hơi thở của đối phương, quấy nhiễu sự áp chế cố gắng tỉnh táo lại của hắn.

 

* * *

Sáng sớm, sau khi rời giường, Phòng phu nhân nói muốn đi dâng hương, Phòng Tri Nhã vừa nghe, nhanh chóng nói muốn đi cùng, chính là muốn tạm thời tách khỏi trượng phu, tỉnh táo lại một chút.

 

Không nghĩ tới, Phòng phu nhân lại chủ động lên tiếng mời con rể cùng nhau đi dâng hương, Triệu Tụng Vũ không thể từ chối, cho nên liền biến thành ba người cùng đi dâng hương, lại phá hủy hoàn toàn các tính toán của Phòng Tri Nhã.

 

Phòng Tri Nhã láng máng cảm giác được mẫu thân cố ý, thật sự là muốn giúp nàng, muốn làm mai cho họ ở cùng một chỗ, đối mặt với tình huống này, nàng chỉ có thể thầm cười khổ.

 

Coi như là nàng không phản kháng được, cũng phải xem hắn có đồng ý để người khác làm mai hay không đã, tình yêu đâu thể thành khi chỉ là đơn phương?

 

Sau khi ba người đi dâng hương trở về, mặt trời đã ngả về tây, bữa tối Phòng lão gia vẫn trưng ra bộ mặt lạnh lùng, thủy chúng rầu rĩ ăn cơm, chỉ có Phong phu nhân vẫn như trước vô cùng thân thiện.

 

“Ăn nhiều một chút.” Phòng phu nhân cười dặn dò, trong lúc đó còn trừng mắt nhìn trượng phu một cái, làm như đang trách hắn đang phá hỏng không khí, làm con rể khó xử.

 

Phòng lão gia nhíu mày, nhưng vẫn không chịu mở miệng nói câu nào.

 

Phòng phu nhân cũng không thèm để ý đến ông nữa, trượng phu muốn buồn bực thì cứ để cho hắn buồn bực đi.

 

Cho tới khi ăn xong bữa tối, Triệu Tụng Vũ và Phòng Tri Nhã đều tính toán trở về phòng nghỉ ngơi, Phòng lão gia luôn trầm mặc rốt cuộc cũng chịu mở miệng gọi con rể ở lại, “Chờ một chút.”

 

“Nhạc phụ, có chuyện gì sao?” Triệu Tụng Vũ nghi hoặc dừng bước.

 

“Theo ta tới thư phòng, có một số việc ta muốn nói chuyện riêng với ngươi.”

 

“Cha, người muốn nói chuyện gì với Danh Kiêm ca?” Phòng Tri Nhã lo lắng hỏi, chỉ sợ cha gọi hắn vào thư phòng là muốn gây phiền phức cho hắn.

 

“Con và mẫu thân có thể tâm sự lén lút với nhau, chúng ta cha vợ con rể chẳng nhẽ không thể nói chuyện riêng được sao? Hay là con nghĩ ta là thú dữ, sẽ ăn thịt hắn sao?” Phòng  lão gia có chút không vui khẽ hừ nhẹ.

 

“Tri Nhã, không có chuyện gì.” Triệu Tụng Vũ cười an ủi nàng, “Muội về phòng trước, khó khăn lắm nhạc phụ mới đồng ý nói chuyện với ta, ta cầu còn không được nữa là.”

 

Phòng Tri Nhã khẽ nhíu mày, dù thế nào cũng cảm thấy không yên tâm. Tuy rằng phụ thân sẽ không ăn thịt hắn, nhưng chỉ sợ sẽ nói những lời khó nghe với hắn.

 

“Tri Nhã, để cho hai người bọn họ nói chuyện đi.” Phòng phu nhân ở một bên ủng hộ, còn giữ chặt lấy tay con gái, để con rể thuận lời đi theo trượng phu rời khỏi phòng khách, đi về phía thư phòng.

 

Sau khi đi vào thư phòng, Phòng lão gia kêu Triệu Tụng Vũ ngồi xuống ghế, chính mình lại đi ra ngoài một chuyến, cầm theo một bình sứ nhỏ đầy rượu cùng hai cái chén trở về.

 

Ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Triệu Tụng Vũ, khoảng cách giữa hai người chỉ là một chiếc bàn con, đem bình rượu cùng hai chiếc chén đặt lên trên bàn con, ông liền không hề có động tác gì nữa.

 

“Nhạc phụ, để con rể giúp người rót rượu.” Triệu Tụng Vũ thấy thế liền nói, một bên đưa tay muốn cầm bình rượu.

 

“Đợi một chút.” Phòng lão gia đỡ tay hắn, “Ta còn chưa quyết định có nên cho ngươi uống bình rượu này hay không đâu.”

 

“Ách?” Triệu Tụng Vũ có chút choáng váng, cũng thu hồi tay lại, tôn trọng ý tứ của Phòng lão gia.

 

“Nghe nói ngươi…. Đã mất trí nhớ?” Chuyện này là sau khi Phòng lão gia nói chuyện với phu nhân mới biết.

 

“Dạ.”

 

“Tất cả đều không nhớ rõ?”

 

“Tất cả đều không nhớ rõ.”

 

“Ta đây không thể không nói… Ngươi mất trí nhớ là tốt.” Phòng lão gia không chút khách khí nói, “Nếu không như thế, ngươi cũng sẽ không có lương tâm, đưa Tri Nhã về nhà mẹ để một chuyến.”

 

Triệu Tụng Vũ chỉ có thể xấu hổ cười cười, bất hạnh chịu tiếng xấu thay cho Trọng Danh Kiêm.

 

“Tri Nhã theo ngươi hai năm, cũng phải chịu khổ hai năm, bản thân ta ngay giờ phút này muốn hỏi lương tâm của ngươi, ngươi định sẽ bồi thường Tri Nhã của chúng ta như thế nào đây?”

 

Đối mặt với vấn đề sắc bén của Phòng lão gia, Triệu Tụng Vũ khẽ mỉm cười, thật không biết phải trả lời như thế nào mới tốt.

 

Hắn có thể bồi thường như thế nào đây? Hắn ngay cả tư cách để bồi thường cũng không có! Bởi vì hắn căn bản không phải là Trọng Danh Kiêm, tự nhiên không thể hứa hẹn gì đối với Phòng lão gia.

 

“Nhạc phụ, thật xin lỗi, con rể có nỗi khổ tâm riêng, vấn đề này con rể thật sự không thể trả lời người.” Cuối cùng hắn chỉ có thể nói như vậy.

 

Hàng lông mày Chi lão gia nhíu chặt lại, rõ ràng là rất tức giận, “Nói gì vậy? Chẳng lẽ là vì Tri Nhu đã chết, ngươi thật muốn tiếp tục để Tri Nhã chịu khổ.”

 

“Cái đó hoàn toàn không quan hệ với việc của Tri Nhu.”

 

“Nếu đã không có quan hệ với Tri Nhu, thì vì sao?”

 

“Thứ cho con rể không thể nói cho người biết.” Hắn bất đắc dĩ nhắc lại.

 

Nghe vậy, lửa giận trong lòng Phòng lão gia ngày một tăng. Hắn cũng hiểu được lần này con gái và con rể cùng trở về, cảm giác có gì đó khác trước, dường như có một dòng chảy tình cảm vô cùng tinh tế chảy giữa hai người, còn tưởng rằng con gái đã khổ tận cam lai, cùng con rể sắp tu thành chính quả, không nghĩ tới con rể lại trả lời hắn như vậy?

 

Một khi đã như vậy, ông không muốn con gái phải tiếp tục chịu khổ nữa, nếu cần thiết, ông sẽ đích thân chấm dứt cuộc hôn nhân này, để con gái ông được giải thoát.

 

“Ngươi đã không muốn cho Tri Nhã một cái công bằng, tiếp tục để cho nó sống khổ như vậy, vậy nhà họ Phong chúng ta cũng không muốn giữ lại cuộc hôn nhân này nữa. Ngươi viết thư từ bỏ Tri Nhã đi, để cho nó được tự do, cũng trả lại đứa con gái duy nhất cho chúng ta.” Phòng lão gia đùng đùng nổi giận nói.

 

Triệu Tụng Vũ bất ngờ khiếp sợ, lập tức trả lời, “Không được!”

 

“Vì sao lại không được? Dù sao ngươi đã vô tình đối với Phòng Tri Nhã, hãy để nó đi, đừng tra tấn nó nữa. Sau khi rời khỏi ngươi, chúng ta sẽ giúp nó tìm được một cuộc hôn nhân tốt hơn, kiếm cho nó một người chồng để chăm sóc nó suốt cuộc đời.”

 

“Con không đồng ý, con không muốn buông nàng ra.” Triệu Tụng Vũ kiến quyết nói. Hắn tuyệt không muốn nàng gả cho người khác.

 

Chỉ nghỉ tới, hình ảnh đó đã làm hắn vô cùng khó chịu.

 

“Ngươi không chịu buông tha con bé, lại không muốn đón nhận, ngươi hà tất phải tự làm khổ mình? Tiếp tục như vậy, chính là làm tổn thương lẫn nhau, chỉ làm tăng thêm oán hận mà thôi.”

 

“Ai nói con không muốn đón nhận nàng ấy? Chỉ là…” Hắn nóng lòng, không thể nói thêm được gì nữa.

 

“Chỉ là cái gì?” Phòng lão gia tò mò hỏi.

 

Triệu Tụng Vũ trầm mặc không nói, ở trong lòng thầm than khổ….

 

Chính vì hắn không phải là Trọng Danh Kiêm, hắn chỉ tạm thời ở lại trong thân thể này… hồn phách là của hắn nhưng thân thể lại không phải, khi nào sẽ rời khỏi, ngay cả hắn cũng không biết, làm sao để đón nhận nàng đây?

 

Nếu không phải vì mối băn khoăn này, hắn sao có thể luôn giữ khoảng cách với nàng, muốn yêu cũng không dám yêu, chỉ sợ mình cho nàng hi vọng rồi một ngày nào đó hắn sẽ rời đi, Trọng Danh Kiêm thật sự sẽ trở về, người nam nhân kia lãnh đạm vô tình sẽ gây ra thương tổn với nàng.

 

Nhưng tuy hắn có những khô tâm, hắn vẫn chỉ có thể mạnh mẽ đèn ép nó xuống, kiên trì nói: “Tóm lại, con rễ có nỗi khổ tâm riêng , xin nhạc phụ thứ lỗi.”

 

“Ngươi…”

 

“Dù sao đi chăng nữa, Tri Nhã cũng đã thê tử của con, điểm này tuyệt đối sẽ không thay đổi.” Hắn nói chắc như đinh đóng cột.

 

Phòng lão gia âm thầm cắn răng, vô cùng tức giận lại nghĩ mãi không ra. Hắn đã làm quan triều đình nhiều năm, sớm luyện được khả năng nhìn người, biểu hiện và thái độ của con rể rõ ràng là có tình ý đối với con gái ông, kia rốt cuộc là nguyên nhân gì, lại khiến con rể không chịu mở rộng trái tim đón nhận con gái?

 

Nếu không phải là sự áy náy đối với Tri Như đã qua đời, ông cũng không nghĩ ra được nguyên nhân gì khác.

 

Hai người cứ như vậy ở hai bên bàn trà nhỏ giằng co, không ai nhường ai, một hồi lâu ai cũng không nói nửa câu, không khí im lặng đến đáng sợ.

 

Cuối cùng, vẫn là Phòng lão gia hừ một tiếng, ngữ khí vô cùng bất mãn, “Hai nữ nhi nhà chúng ta đều bị hủy trên tay ngươi, coi như kiếp trước ta thiếu nợ ngươi, đời này mới trả được nợ.”

 

“Xin lỗi, nhạc phụ.”

 

“Ta không muốn nghe câu xin lỗi của ngươi, ta chỉ hi vọng Tri Nhã sẽ được hạnh phúc,” Phòng lão gia mở bình rượu, rót một chén rượu đầy bảy phần đặt trước mặt con rể, “Uống xong chén rượu này, người trở về phòng đi, ta không muốn nói chuyện với ngươi nữa.”

 

Triệu Tụng Vũ khó hiểu khẽ nhíu mày.

 

“Như thế nào? Ngươi còn muốn tiếp tục ở đây mắt to trừng mắt nhỏ với ta sao?”

 

Tuy có chút nghi ngờ, Triệu Tụng Vũ cuối cùng vẫn là cấm lấy chén rượu sảng khoái một ngụm uống hết, không muốn tiếp tục gây sự với nhạc phụ đang tức giận. Hắn ở trong lòng không ngừng cười khổ, hắn khó xử, ngoại trừ chính hắn ra, không ai có thể biết nỗi khổ của hắn.

 

( Tiểu Tiểu bình loạn: Ta đọ đoạn đối thoại giữa hai người lớn nhỏ này mà có chút buồn cười , không biết vì sao nha. Cơ mà chắc chương sau có H, ta không biết H nặng na nhẹ, cái này phải xem Nhị tỷ Ốc Sên edit thế nào. Tỷ ấy có mất máu nhiều hay không là biết liền a….)

 

Categories: Châu Ngọc vương gia | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: