Châu Ngọc Vương Gia – Chương 6.2

CHÂU NGỌC VƯƠNG GIA – CHƯƠNG 6.2

Edit: Ốc Sên

beta: Tiểu Tiểu

Phòng Tri Nhã cong môi, tuy rằng vui vẻ, lại không khống chế được xúc động muốn bật khóc. Nàng vừa gật dầu, vừa không nhịn được rơi lệ, lập tức cả gương mặt đẫm nước mắt.

 

Nàng đã phải tủi thân quá lâu rồi, giờ phút này hạnh phúc đối với nàng mà nói có được thật không dễ dàng, thậm chí, nàng còn cảm thấy như đang mơ, sợ hãi chính mình chỉ cần chớp mắt một cái sẽ tỉnh dậy khỏi giấc mộng, phát hiện tất cả chuyện này cũng chỉ là một giấc mộng đẹp.

 

“Tri Nhã, đừng khóc… Đừng khóc…” Hắn đau lòng cúi người xuống, hôn nước mắt đọng trên khóe mi của nàng, coi nàng như báu vật mà thương tiếc, cử chỉ mềm nhẹ âu yếm.

 

Trọng Danh Kiêm không biết quý trọng nàng, không sao cả, cứ để Triệu Tụng Vũ – hắn tới quý trọng nàng đi, tốt nhất là người nam nhân kia vĩnh viễn sẽ không quay lại, cứ để cho hắn chiếm toàn bộ thân thể này, tiếp tục chăm sóc nàng, hai người sẽ mãi không xa rời.

 

Có lẽ, hắn đã trọng sinh trên người Trọng Danh Kiêm, là ông trời đã muốn tạo cho cuộc sống của Phòng Tri Nhã một cơ hội xoay chuyển, những sai lầm đã qua hãy để nó qua đi, nàng có thể cùng với hắn bắt đầu một lần nữa.

 

Phòng Tri Nhã đón nhận những nụ hôn nồng nhiệt của hắn, trong lòng ấm áp ngọt ngào, nàng rất thích được hắn ôm vào trong lồng ngực, cảm nhận những tình cảm dịu dàng hắn giành cho nàng.

 

Tình yêu đâm chồi nảy nở, nàng chủ động dâng bờ môi ngọt nịm cùng dây dưa với hắn, hai tay đặt lên bả vai hắn, chạm vào da thịt nóng bỏng của hắn.

 

Không ngờ tới được nàng sẽ chủ động ôm lấy hắn, hắn tuy rằng vô cùng kích thích, nhưng vẫn không thể không lo tới thân thể nàng, “Tri Nhã, nàng còn mệt nên…”

 

“Không sao cả, ôm thiếp, ôm chặt lấy thiếp…” Nàng khát vọng da thịt hai người dính chặt lấy nhau, điều đó có thể làm cho trái tim nàng càng thêm kiên định, tin tưởng tất cả những chuyện này không phải là mộng.

 

Nữ nhân mình yêu đã nói vậy, Triệu Tụng Vũ sao có thể giam cầm bản thân lại được đây? Hắn mừng rỡ tiếp tục nụ hôn nồng nhiệt triền miên giữa hai người, một bàn tay dạo chơi khắp nơi trên da thịt non mềm của nàng, từng chút từng chút một khiêu khích sự mẫn cảm của nàng khiến nàng run rẩy, vì hắn mà ý loạn tình mê.

 

Hắn một lần nữa đem nàng đặt dưới thân, để cho dục hỏa có chỗ giải thoát, cũng không còn điều lo lắng chỉ muốn để cho nàng hưởng thụ cảm giác hạnh phúc.

 

Chỉ cần nàng hạnh phúc, hắn cũng sẽ hạnh phúc…

 

* * *

Khi sự thân mật của hai vợ chồng kết thúc, quần áo chỉnh tề tay trong tay ra khỏi phòng thì cũng đã tới giờ ngọ (Giữa trưa – 12h)

 

Triệu Tụng Vũ và Phòng Tri Nhã mười ngón tay đan vào nhau, không khí giữa hai người đã khác hoàn toàn với trước đây, ngay cả khi lơ đãng nhìn nhau, tâm mắt cũng chứa đầy tình ý.

 

Sau khi xác định tâm ý của đối phương, không còn bất cứ chuyện gì có thể ngăn cản tình yêu của họ nữa, con đường trước mắt thông thoáng rộng mở, không hề âm u đen tối.

 

Lúc này, Phòng lão gia và Phòng phu nhân đang ở trong đình phía sau hoa viên uống trà, Phòng phu nhân uống một ngụm trà nhỏ, lại nhìn không được thì thào nói nhỏ, “Đã tới giữa trưa rồi, hai đứa còn chưa xuất hiện… Tướng công, người nói xem việc này rốt cuộc có thành hay không?”

 

“Hừ! Nàng nghĩ tến tiểu tử thối kia có thể chạy ra khỏi lòng bàn tay ta sao?” Phòng lão gia hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lật trang sách xem, một bên lộ dáng vẻ đã liệu trước được mọi việc.

 

“Tốt nhất là như lời người nói, nếu không thành, ngườicứ đợi mà xem.” Phòng phu nhân trừng mắt nhìn Phòng lão gia uy hiếp.

 

“Vi phu làm việc, nàng phải thấy yên tâm chứ?”

 

“Điều này cũng đúng.” Phòng phu nhân cuối cùng cũng nở nụ cười, nhưng lập tức hai hàng lông mày khẽ nhíu lại, “Nhưng… Người nói xem, nhỡ đâu chúng ta càng giúp càng thêm phiền thì phải làm sao?”

 

Nàng thực sự hi vọng con gái có được hạnh phúc, mới có thể lôi kéo trượng phu xuống nước cùng nghĩ thiết kế con rể và con gái mình, mặc dù ý nghĩ của bà là tốt, nhưng cũng không khỏi lo lắng chuyện này có khi nào biến khéo thành vụng hay không, hại tình cảnh con gái càng thêm khó xử?

 

“Nàng hiện tại mới lo lắng vấn đề này có phải đã quá muộn rồi không?” Phòng lão gia tức giận quay đầu trừng mắt nhìn vợ.

 

“Ai, cũng phải.” Phòng phu nhân than nhẹ một tiếng. Việc bọn hắn làm cũng đã làm, cũng không thể thay đổi được nữa, chỉ hi vọng kết quả không quá tệ là tốt rồi.

 

Trong chốc lát, Triệu Tụng Vũ và Phòng Tri Nhã cuối cùng cũng xuất hiện ở hoa viên, Phòng lão gia và Phòng phu nhân đưa mắt nhìn, điều đầu tiên chú ý tới là mười ngón tay bọn họ đan khít lấy nhau. Hai người cảm thấy sửng sốt, cũng đại khái đoán ra được kết quả tối hôm qua — —

 

Tốt lắm, còn vượt qua cả sự tính toán!

 

Triệu Tụng Vũ đưa thê tử đi vào đình nghỉ mát, nhìn hai vị trưởng bối chào hỏi, “Nhạc phụ, nhạc mẫu, sớm.”

 

“Cha, nương, sớm.” Phòng Tri Nhã cũng nhẹ nhàng lên tiếng.

 

“Sớm sao? Đã tới buổi trưa rồi,” Phòng phu nhân khẽ cười, câu nói trêu trọc xen lẫn đắc ý.

 

Phòng Tri Nhã thẹn thùng, gương mặt hồng lên, cúi thấp đầu, không dám nhìn cha mẹ mình, chỉ sợ bị họ nhìn ra manh mối gì.

 

Nhưng mà, nàng không nghĩ tới phản ứng của mình, mới càng làm cho Phòng lão gia, Phòng phu nhân thêm tin tưởng, đêm qua nhất định hai người đã xảy ra chuyện.

 

Đôi vợ chồng già ăn ý nhìn nhau, khẽ cười, cuối cùng bọn họ cũng có thể yên tâm, không cần phải lo lắng mình càng giúp càng thêm phiền nữa.

 

Triệu Tụng Vũ nhìn thấy Phòng lão gia hài lòng cười nhạt, sự tức giận lại xuất hiện, hắn thật không cam lòng chính mình sẽ thua bởi lão tặc này, “Nhạc phụ đại nhân, tối hôm qua thật là mang ơn người rồi, xin, chỉ, giáo!”

 

“Đâu có, đâu có.” Phòng lão gia mặt không đỏ, tim không loạn trả lời.

 

Tối qua hắn cũng rất do dự nên hay không nên thuận theo ý của vợ, đưa tay đẩy bọn họ một phen, cuối cùng vì lời nói của con rể, xác định con rể đối với con gái hắn có tình cảm, hắn mới quyết định mạo hiểm một phên.

 

Hiện tại xem ra, quyết định này của hắn cũng không sai, hắn biết khả năng nhìn người của hắn vẫn còn rất tốt.

 

“Danh Kiêm ca. sao vậy?” Phòng Tri Nhã buồn bực nhìn hắn và phụ thân, không khí giữa hai người dường như có gì đó là lạ.

 

“Không có gì.” Triệu Tụng Vũ cười nhạt, hơi cắn răng nói: “Chẳng qua là cảm tạ tối hôm qua nhạc phụ đại nhân đã có lòng tốt chỉ điểm thôi.”

 

Thật sao? Nhưng vì sao nàng lại cảm thấy hắn như đang nghiến răng nghiến lợi nói ra, giống như hận không thể cắn cha nàng một cái vậy?

 

“Ngươi cần phải cảm tạ ta, xem ngươi, bây giờ nắm tay Tri Nhã cũng thật tự nhiên nha.” Phòng lão gia đắc ý cười nói.

 

Nếu không phải hai kẻ già bọn họ ở bên trợ giúp, tên xú tiểu tử lúc nào cũng băn khoăn lo lắng này làm sao có thể quyết định nhanh như vậy được?

 

Phòng Tri Nhã xấu hổ, vốn định kéo tay lại, miễn cho cha mẹ lại trêu chọc, nhưng Triệu Tụng Vũ lại không chịu buông tay, hắn còn nắm chặt hơn, một chút cũng không thèm để ý đến nhạc phụ, nhạc mẫu đang xem kịch hay.

 

Triệu Tụng Vũ mặc dù vẫn cảm thấy bực ở trong lòng, nhưng một cái đẩy tay này của Phòng lão gia, đúng là đã giúp hắn đưa ra quyết định, không để thời gian của hai người bị phí phạm nữa.

 

Cho nên, về tình về lý, hắn vẫn lên nói một câu cảm tạ.

 

“Nhạc phụ, nhạc mẫu, hai vị không cần phải lo lắng cho Tri Nhã nữa, con rể sẽ chăm sóc nàng thật tốt.” Vẻ mặt hắn nghiêm trang, thái độ thận trọng nói.

 

Câu hứa hẹn này của hắn làm Phòng lão gia, Phòng phu nhân vô cùng vui vẻ, cũng vui vẻ thay cho con gái, thời kì cực khổ của con gái họ cuối cùng cũng đã qua.

 

Bọn họ không nên vì cái chết của Tri Nhu mà tự ràng buộc mình, hẳn là cần thoát khỏi xiềng xích, một lần nữa sống thật tốt mới đúng.

 

“Được, được.” Phòng lão gia vừa lòng gật đầu, “Nhớ kĩ những lời ngươi vừa nói, đừng để cho chúng ta thất vọng a.”

 

“Đó là đương nhiên.”

 

Khóe mắt Phòng phu nhân vương chút lệ, cười thì thào tự nói, “Thật không biết bao giờ ta mới được bế cháu ngoại đây? Cần phải nhanh lên chứ nhỉ?”Tuy là nói cho chính mình nghe, nhưng âm lượng lại để cho tất cả mọi người cùng nghe thấy.

 

Hai kẻ già này thật là! Biết rõ Phòng Tri Nhã nghe xong sẽ xấu hổ, còn cứ nói thẳng ra như thế không chút che đậy! Triệu Tụng Vũ vừa bực mình, vừa buồn cười khẽ thở dài, cảm thấy hết cách với nhạc phụ, nhạc mẫu của mình.

 

Quả nhiên, Phòng Tri Nhã lại cúi đầu một lần nữa, cực kì xấu hổ, cả khuôn mặt đỏ bừng lên muốn tìm một chỗ để chui xuống.

 

Nàng đưa tay khẽ vuốt bụng, khóe môi cong lên thoáng hiện núm đồng tiền. Nàng cũng rất hi vọng có thể nhanh chóng mang thai, sinh hạ ra cốt nhục của họ, cho dù là nam hay nữ nàng đều thích, nam sẽ giống hắn, còn nữa giống nàng, như vậy thì tốt quá.

 

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nụ cười hạnh phúc của nàng đột nhiên thoáng nét lo lắng, sự mâu thuẫn cảm thấy nàng như có lỗi với tỷ tỷ. Nếu tỷ tỷ còn sống trên đời, hạnh phúc bây giờ phải thuộc về tỷ tỷ mới đúng.

 

“Làm sao vậy?” Phạt hiện nụ cười của nàng có chút ảm đạm, Triệu Tụng Vũ quan tâm hỏi.

 

Nàng vội lấy lại tinh thần, đem mâu thuẫn trong lòng ép xuống, một lần nữa nở nụ cười, “Không có việc gì, thiếp rất khỏe.”

 

Nàng không muốn buông tha cho hạnh phúc phải khó khăn lắm mới có được, cho nên hãy để nàng ích kỉ một lần đi. Vứt đi tất cả cố kị và mâu thuẫn, nàng chỉ muốn nắm chặt tay hắn, cùng hắn trở thành một đôi vợ chồng hạnh phúc.

Categories: Châu Ngọc vương gia | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: