Phúc Yêu – Chương 1.1

Chương 1.1

(*-* ) * khụ khụ* Tiểu Tiểu lần đầu edit cổ đại nên mọi người thấy có gì sai sót thì góp ý nha. Cảm ơn, mong mọi người ủng hộ……….hì hì

=.=.=.=

Bánh bao ở nơi nào?

Kim Phúc vừa tiến đến “Thiết thành” , đều không trông thấy ai bán bánh bao, chỉ nhìn thấy nhiều người bộ dáng giống nàng có vẻ rất đói, lại ngồi  trước đường, thậm chí có người nằm luôn xuống đường.

Ca ca của nàng gạt người! giám nói “Thiết thành” cứ ba bước là có một tửu lầu, năm bước là một tiểu điếm bán trái cây cùng bánh ngọt? Cái gì gọi là tùy tiện đi vài bước, sẽ đụng phải người bán bánh bao rong?

Kim Phúc khuôn mặt nhỏ nhắn mượt mà thở phì phì cố giữ lấy hai gò má, nha, hai má nàng nếu so với bánh bao trắng cũng không khác mấy đâu.

“Ở chổ nào bán bánh bao?” Kim Phúc hỏi người qua đường.

“Bánh bao?” người qua đường cười lạnh một tiếng, nàng ta gầy chỉ còn da bọc xương .” Ngươi hiện tại có phúc để ăn?”

“Ta không ăn phúc, chỉ ăn loại này bánh bao tròn.” Kim Phúc nghiêm nghị hai tay chỉ lên trên đầu nàng.

Ách. . . . . . Ca ca nói đây không phải nói búi tóc bánh bao, nàng thấy bánh bao có cái gì gọi là giống búi tóc trên đầu nàng, tóm lại lần đầu tiên hắn nhìn thấy một tiểu cô nương có hai búi tóc vui nhưng đáng yêu như vậy, bộ dáng trông rất giống tiểu hồ lô trong tranh .

“Trong thành nếu có bánh bao, bên đường sao lại có nhiều dân đói như vậy. Trong thành tất cả các gia súc đều bị quânChu gia lấy đi sung công. . . . . .” Một ông lão với hơi thở khó nhọc lên tiếng

Ông lão chưa kịp nói xong, vài tên mặc quân phục binh sĩ màu vàng cưỡi ngựa phi vụt qua, bụi bay dày đặc, còn xộc thẳng vào mặt Kim Phúc. Mặt tròn của nàng lập tức vo thành một nắm.

“Phi phi phi. . . . . .” Kim Phúc cố hết sức nhổ ra hết bụi đất trong miệng.

“Các người tránh ra, không đước phép đứng chặn giữa đường!” Bọn lính quơ trường tiên, ngăn giữa đường đẩy những người khác vào hai bên trong lề.

Kim Phúc bị bất ngờ không đứng vững liền bị ngã vào trong, bàn tay trước chạm đất do ma sát mạnh mà bị thương.

“A…đau quá. . . . . .” Kim Phúc ngồi chồm hổm trên mặt đất, hai mắt đẫm lệ thổi thổi miệng vết thương.

“Ha ha. . . . . .” Binh lính thấy vậy lớn tiếng cười rồi bỏ đi.

“Cái này có gì buồn cười ?” Kim Phúc đầy tức tối, hỏi một người đứng bên cạnh đang ôm đứa nhỏ mới sinh khuôn mặt tái nhợt.

“Đó là kiêu ngạo! Là đang ở cười nhạo chúng ta. Thành Chủ của Thiết Thành thừa dịp em trai ra ngoài chinh chiến, rồi nghe những lời gièm pha của phụ nữ Hồng gia, mở cổng thành dung túng địch nhân vào thành!”

Nam tử đang tái nhợt thiếu sức sống kích động rống to, oa nhi trong lòng ngực của hắn liền oa oa khóc nỉ non .

Kim Phúc đến bện cạnh, chỉ thấy oa nhi khuôn mặt bất quá chỉ bằng một cái bánh bao nhỏ, đã khóc đến đỏ bừng cả khuôn mặt.

“Cái này có người lớn bên cạnh, vì sao lại khóc?” Kim Phúc đến kỳ quái hỏi.

“Mẹ đứa bé tại chiến trường loạn lạc qua đời, hài tử không có sữa để uống, không có cháo để ăn, đã một ngày chưa có ăn thứ gì vào bụng, một tiểu oa nhi thì làm sao chịu được đói. . . . . .” Thôi Trường Xuân vừa nói đến vậy, lệ không khỏi rơi xuống má.

Kim Phúc thấy oa nhi khóc đến đỏ đậm khuôn mặt,  nàng phút chốc xót xa, trong túi áo còn một ít thức ăn, nàng do dự mân mân đôi môi.

“Oa. . . . . . Oa. . . . . .” Oa nhi đột nhiên quay đầu đối với nàng tuôn ra một tiếng khóc lớn hơn.

Kim Phúc đến đã giật mình, “Đông” một tiếng cái mông lại chạm đất.

“Được rồi. . . . . . Cho ngươi một nửa là được. . . . . .” Kim Phúc đến lẩm bẩm thò tay vào trong bao quần áo móc ra một bánh màu vàng, phân thành hai nữa, lần lượt một bên cho cha oa nhi .”Cho ngươi.”

“Thôi Trường Xuân tạ ơn cô nương ân cứu mạng!” Thôi Trường Xuân tiếp nhận lấy nữa phần bánh, lập tức đưa vào trong miệng.

“Uy uy. . . . . . cái này không phải cho ngươi, nhổ ra a!” Kim Phúc tới bắt ở yết hầu Thôi Trường Xuân , đem hắn theo mặt đất đề cao ít nhất một thước.

“Cô nương. . . . . . Oa nhi mới một tuổi, Thôi mỗ phải cắn nát trước sau mới có thể cho cho oa nhi ăn.” Thôi Trường Xuân lè lưỡi, thở không nổi nói.

“Ân.” Kim Phúc liền buông tay ra, Thôi Trường Xuân nặng nề ngồi trên trên mặt đất.

“Oa. . . . . .” Oa nhi lại như bị kinh động, khóc lớn lên.

“Thật ồn ào!” Kim Phúc bịt lấy hai tai, dùng chân đạp Thôi Trường Xuân.”Ngươi nhanh cho nó ăn, không được ăn vụng. . . . “

“Cô nương, lòng từ bi, mẹ ta ba ngày chưa ăn cơm rồi!” Một nam tử bốn mươi tuổi, quỳ gối trước mặt nàng dập đầu.

“Cha ta bảy mươi rồi, người già cũng như hài tử chịu không được đói a. . . . . .”

Kim Phúc  đột nhiên ngước mắt nhìn lên, bị hù đến nổi đồ ăn trong áo suýt rớt ra

Trước mặt của nàng khi nào lại quỳ hàng chục người thế này a? !

Kim Phúc đến hai tay ôm ngực, cảm thấy những người này thật đáng sợ, bọn họ làm sao biết nàng còn có thức ăn!

Đều cho bọn hắn, nàng kia ăn cái gì!

3 phản hồi

3 thoughts on “Phúc Yêu – Chương 1.1

  1. ”chỉ nhìn thấy nhiều người bộ dang giống nàng có vẻ rất đói”

    ”bộ dạng” chứ o phải ”bộ dang”
    ”Kim Phúc bị bất ngờ không đưng vững ”
    ”đứng vững” chữ o phải ”đưng vững”

    ”Kim Phúc đến lẩm bẩm thò tay vào trong bao quần áo móc ra một bánh màu vàng, be thành hai nửa”
    ”bẻ thành 2 nữa” chứ p phải ”be”
    còn phần trên nữa tỉ phân vân o rõ là từ”giữ đường” hay ”giữa đường”
    sai chỉnh tả nhiều quá^^

  2. theo lời tỷ, muội đã chỉnh, thank tỷ nhiều^^
    —————————
    cái đôi mắt 5 độ của muội ngồi trước máy tính 5 tiếng đồng hồ đâm ra bị nhòa, bị lé, viết sai chính tả nhiều dễ sợ. MÀ muội post lên cũng chưa beta lại, hihi
    Tỷ cứ việc giúp đở như vậy nha!

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: