Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 3.2

 chương 3.2

Kế tiếp một tuần lễ, Ngàn Thần hoàn toàn làm như lời mình nói, cùng cô học chung một lớp lại càng không vắng mặt buổi nào. Nhất thời, cô ở trong toàn trường liền trở thành tâm điểm, liên tục bị nhiều người “ truy sát”.

Ngày hôm đó là ví dụ điển hình……..

“Uy! cô là Lâm Tiểu Miêu?”

Tiểu Miêu nhìn thấy trước mặt mình là một đám nữ nhân nhìn có vẻ không có ý tốt gì, bộ dạng thân thiện một chút cũng không có , cản trở đường đi của cô.

“Đúng a!”

“Mau nói, cô cùng Ngàn Thần là quan hệ gì?”

Tiểu Miêu nhìn gương mặt kia mang đầy ghen ghét, cô thấy liền biết rõ trong lòng. Những nữ nhân này đem cô coi là cái đinh trong mắt, đại tình địch, nếu như không nghĩ cách xử lý tốt tình huống này, có lẽ ngày mai hoặc là sau một ngày nào đó, trên sông sẽ xuất hiện một xác nữ nhân vô danh là cô a.

Ô ô! Người ta còn chưa có kết hôn sanh con nha! Quan trọng hơn là, cô còn có lần đầu tiên còn chưa thử qua, hưởng thụ khoái cảm mà nữ nhân cần trải qua.

Tuyệt đối không thể bởi vì tên xú nam nhân kia mà cuộc đời của Tiểu Miêu cô bị phá hủy.

Tiểu Miêu nặn ra một nụ cười, giả bộ thanh âm mềm mại nói: “Đó! Anh ta và tôi một chút quan hệ cũng không có, anh ta là anh ta, còn tôi là tôi, các người xem chúng tôi xét hết mặt này đến mặt khác đều bất đồng, tôi lại càng không xứng với anh ta thì làm sao có thể có quan hệ gì được.”

“Đừng trưng bộ mặt tươi cười đó ra , cô mau đem lời nói rõ ràng minh bạch nói cho tôi nghe” Dẫn đầu chính là cái nữ sinh khẩu khí hung ác nhất.

Ai! Thật hy vọng mình cũng có được một phần nghị lực kiên trì kia, đối với người mình muốn, người mình yêu thương đều có thể bất chấp tất cả.

“Được rồi, được rồi! Tôi nói, tôi nói, Ngàn Thần là bởi vì đối với tay phải bị thương của tôi mà cảm thấy có lỗi, cho nên tạm thời trong thời gian này ở bên cạnh tôi giúp đở, nghĩa là có một chút trách nhiệm ấy mà. . . . . .”

“Tôi đã nói mà, Ngàn Thần là một người tốt, hơn nữa còn rất có trách nhiệm.” Một người khác tóc thiết kế theo mốt hiện nay của các nữ sinh, vì thần tượng của mình mà tung hô.

“Thì ra là anh ấy chỉ là muốn phụ trách nhiệm, không phải là đối với nữ nhân này có ý tứ.” Một người khác tiểu béo muội dùng sức gật đầu một cái, bộ dáng như cô ta từ lâu đã biết rõ chuyện này.

“Như vậy thì được, Ngàn Thần quả nhiên không phải là người không có mắt nhìn  .”

Câu nói này giống như cây gậy đâm thẳng vào Tiểu Miêu, a…cô cũng không đến nổi tệ vậy chứ?

Huống chi, lời nói cũng không nói xong, người cũng vẫn còn ở đây, vậy mà liền bị các người bỏ quên, giành nhau nói…Thật là đủ quá rồi.

 

“Các vị học tỷ, nếu như không có chuyện nữa, tôi có thể đi đi!” Nếu không mau rời khỏi đi nữa, nhất định sẽ phát sinh việc giết người. Tiểu Miêu thở phì phò nghĩ tới.

“Ừ!”

A! Tự do. Tiểu Miêu vội vàng xoay người như muốn chạy trốn, thì lại bị gọi lại.

“Chờ một chút.”

Tiểu Miêu dừng bước, nhìn trước mắt các nữ nhân làm thành một vòng, nhiệt liệt  thảo luận, cái loại không khí đó giống như trong chợ bán quán ăn rất giống nhau.

“Để chứng minh thanh bạch của cô, tối mai ở ××, chúng ta có tụ hội, cô hãy cùng Ngàn Thần đến”

“Cái gì?” Thiên! Lão mẹ bảo cô lên Đài bắc đọc sách học hành, không được đi đến các quán đêm nha.

“Tôi. . . . . . Tôi. . . . . .”

“Làm sao? Không muốn?” Một nữ sinh cao lớn trong đám một thanh kéo lấy cổ áo Tiểu Miêu, hung hăng nói: “Chẳng lẽ những điều cô vừa mới nói tất cả đều nói dối, cô nghĩ muốn độc chiếm Ngàn Thần?”

“Không có.” Tiểu Miêu nhỏ giọng nói.

Thấy cô một bộ mềm mại lại không giống như có ý định gì, những người khác nhìn cũng rất hài lòng, lúc này mới thả cô ra.

“Nhớ, tối mai.”

Tiểu Miêu cũng không có thể nói không muốn, không phải sao? cô tại nội tâm ô ô  khóc. Bất quá, khóc về nhà hãy khóc, cô cũng không quên nhanh lên một chút thoát đi nơi này── hiện trường thiếu chút nữa xảy ra án mạng .

Tiểu Miêu một cước bước vào phòng học, đập vào mắt chính là nhìn thấy một đống nữ sinh vây tại một chỗ, bên kia là một nam nhân đang ngồi, mặt lạnh như băng.

Người nam nhân kia chính là Ngàn Thần.

Nhìn hắn toàn thân tản ra một cổ sát khí dọa người  , thật là đáng sợ đó!

 

Tiểu Miêu theo bản năng muốn quay đầu lại bỏ chạy, nhưng là không còn kịp rồi, hắn đã phát hiện ra cô.

Giống như là Hắc Báo nhìn thấy con mồi, Ngàn Thần hai chân thon dài lập tức đi về phía cô.

“Tiểu mèo ngốc, cô tới trễ, có biết hay không?” Khẩu khí của anh giống như là đang bắt thê tử muốn trốn khỏi lão công, vừa cay lại lãnh.

Anh ghét nhất là chờ người, vậy mà hết lần này tới lần khác con mèo nhỏ lại làm cho anh đợi, bất kể là mười phút hay là một canh giờ, đối với anh mà nói, đều là không thể chịu được .

“Hả!” Cô sửng sốt một chút, từ lúc nào hắn cũng kiêm luôn chức vụ thầy giám thị rồi?

“Cô có sao không vậy?”

“Không có a! Tôi thì làm gì có chuyện?”

“Cô quên mình là một mèo ngốc sao? Tôi sợ cô ở đây trên đường. . . . . .”

Anh khẽ nguyền rủa một tiếng, cô vừa nghe, ánh mắt lập tức bắn ra một đạo muốn giết người.

“Rống! Anh mắng tôi ngu ngốc.”

“Tôi từ ngày mai sẽ đưa cô đến trường, không cho phép đi xe đạp nữa .” Nghĩ đến hình ảnh cô một tay đi xe đạp, Ngàn Thần thiếu chút nữa muốn rớt tim ra ngoài. Cô nghĩ mình là có khả năng đặc biệt của mèo sao?

Lần đầu tiên anh cảm thấy nếu như có ai đó ăn trộm xe đạp của cô đi thì tốt, anh chẳng những sẽ không báo cảnh sát, còn có thể cảm tạ tên trộm kia, nếu không có một ngày mèo nhỏ này nhất định sẽ bị té cho mặt mày bầm dập .

“Dựa vào cái gì?” Cô không phục hỏi  .

“Dựa vào tôi là bạn trai của cô ──”

“Hừ! Anh nhỏ giọng một chút, ai bảo anh là là bạn trai của tôi? Anh muốn cho toàn bộ thế giới  mọi người hiểu lầm chúng ta có quan hệ kỳ quái sao?” Tiểu Miêu đè thấp âm lượng cố gắng khống chế cơn tức.

Anh nhíu mày, một đôi tròng mắt đen xinh đẹp nhìn cô,  phảng phất giống như  nhìn người con gái anh yêu cả một đời nhưng cô lại nhẫn tâm cầm dao đâm một nhát vào tâm anh.

Chán ghét, hôm nay cũng không phải ngày cá tháng tư, hiện tại đừng có đùa việc bọn họ từ khi nào đã thành cặp trai gái yêu đương.

“Cô sợ cùng tôi có quan hệ?” Ngàn Thần âm điệu không khỏi đề cao.

Theo bản năng, cô liền  nói ra lời trong lòng…, “Đúng vậy! Tôi còn muốn có người nào đó để ý thăm hỏi đến mình”

“Hỏi thăm cái gì?” Anh mặt lạnh, không chút lưu tình  ép hỏi .

Đương nhiên là hỏi thăm cô là một Tiểu Miêu khả ái cùng thiện lương a! Sau đó cô có thể tự cao tự đại nhìn thẳng mặt ba nữ sinh dát thủ khi nãy mạnh miệng nói “Mau,mau tới đây gặp tôi. . . . . .” .

“Dù sao hai chúng ta cũng không cùng một thế giới, anh là Hoàng thái tử, tôi nhiều lắm chỉ xem như là một nha hoàn mà thôi.” Cô âm lượng ép tới thấp hơn, tức chết người nam nhân kia như vậy lại cố ý nói lớn tiếng, không sợ người khác nghe thấy sao?

Cô không cần nhìn cũng biết hiện tại bốn phía một đống người đang trợn to mắt, rửa tai lắng nghe một màn hay này.

 Oa! Thái tử cùng dân nữ yêu nhau, nhất định là có đại kết cục bi thảm, mọi người nghĩ thầm, trên TV đều diễn như vậy , không môn đăng hộ đối, ở chung một chỗ với nhau nhưng gặp rất nhiều đau khổ.

Tiểu Miêu phảng phất ở trong mắt mọi người thấy được những lời này, làm ơn đi, cô cũng không phải đang cùng hắn  hẹn hò, cho nên cái tưởng tượng bi thảm như vậy tất nhiên sẽ không bao giờ phát sinh trên người cô a.

“Dù sao ──”

Ngàn Thần đột nhiên cắt đứt lời của Tiểu Miêu, đưa ra hai tay ôn nhu nâng lấy mặt của cô, dùng giọng nói hết sức cưng chìu: “Tiểu mèo ngốc, cô cũng đừng lo xa nữa, ngoan ngoãn nghe lời, tôi tan lớp ở cửa trường học chờ cô, đừng quên.”

Những lời này đã khiến cho mọi người há mồm ngậm một miếng khí lớn, kế tiếp anh ở trên trán của cô ấn xuống một nụ hôn nhẹ, có thể làm cho kinh thiên động địa!

 

Hắn Đại thiếu gia đi bộ, giữ cô ở lại bên cạnh khiến ai cũng tò mò không hiểu, còn có rất nhiều ánh mắt ghen tỵ.

Trời ạ! Xú nam nhân, anh là cố ý chơi tôi ! Tiểu Miêu tại nội tâm điên cuồng hét lên, bất quá, cô chỉ có thể cúi đầu thật thấp , làm bộ mình bề bộn nhiều việc, bề bộn nhiều việc, tốt nhất bận đến không có thời gian nghĩ đến đại ôn thần kia nữa.

2 phản hồi

2 thoughts on “Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 3.2

  1. bellacullen

    haha hay qua. a y tkjet de xuog.tkanks pn nkju nke.

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: