Châu Ngọc Vương Gia – Chương 4.1

Chương 4.1

Edit:  Ốc Sên

Beta:  Tiểu Tiểu

Để xem hết được đống sổ sách, suốt bảy ngày liền Triệu Tụng Vũ đều quá nữa đêm mới đi nghỉ, thật vất vả cuối cùng cũng giải quyết xong mọi chuyện.

 

Phòng Tri Nhã cũng thức đêm cùng hắn bảy ngày, một chút cũng không cảm thấy khổ, ngược lại nàng còn rất vui vẻ vì hắn thực sự nghiêm túc giải quyết mọi chuyện trong phủ, ném hết sách về luyện đan sang một bên, không hề để ý tới.

 

Bởi vì hai người cùng nhau chỉnh sửa sổ sách trong phủ, mọi thứ dần dần hiện ra, những thứ mới lạ cũng từ từ giảm đi,  điều này khiến nàng mỗi ngày đều cảm thấy vui vẻ. Tuy hắn đối với nàng vẫn có chút khách khí lễ tiết, không giống như coi nàng là một người bạn mà coi nàng là một quản gia, nhưng so với trước kia hắn luôn lạnh nhạt, xem nhẹ nàng thì bây giờ mối quan hệ đã tốt hơn rất nhiều rồi.

 

Cho nên nàng tin tưởng, đợi một thời gian nữa, hai người ở chung nhất định sẽ càng hòa hợp hơn, cuối cùng ngay cả một chút khoảng cách cũng sẽ biến mất mãi mãi.

 

Một ngày, Phòng Tri Nhã ngồi trong phòng thêu để giết thời gian, một nha hoàn vội vàng chạy vào, không dám có bất cứ trì hoãn nào thở dốc nói: “Vương phi, không tốt rồi! Đạo trưởng Phạm lại đến phủ chúng ta tìm Vương gia đòi tiền!”

 

Lúc trứơc, Phạm Đại đòi vàng không thành, chờ đợi một thời gian, vốn tưởng rằng Trọng Danh Kiêm sẽ giống như trước đây, lén lút đem vàng đưa tới phòng luyện đan, cứ đợi rồi đợi, nhưng một chút tin tức cũng không có.

 

Hắn nghĩ thầm, có lẽ do Trọng Danh Kiêm sau khi mất trí nhớ đã quên bản thân vẫn lén đưa vàng cho hắn, cho lên lần thứ hai đến nhà hỏi thăm, da mặt không biết dày đến mức nào.

 

“Cái tên kia đúng là vẫn chưa từ bỏ ý định.” Phong Tri Nhã lập tức đặt tấm khăn mới thêu được một nữa lên bàn, tức gịân đứng dậy đi ra khỏi phòng, “Cho dù hắn có đến bao nhiêu lần, mặt hắn có dày như thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không để hắn đựơc như ý nguỵên!”

 

Danh Kiêm ca vất vả lắm mới tỉnh táo lại, không quan tâm tới việc luyện đan, nàng tuyệt không cho phép Phạm Đại lại đến mê hoặc Danh Kiêm ca, làm cho mọi thứ lại tồ tệ giống như trước đây.

 

Nàng bước nhanh về phía thư phòng, không chút do dự đẩy cửa đi vào, “Danh Kiêm ca….”

 

“Tri Nhã, muội đã đến rồi à.” Triệu Tụng Vũ biết vịêc xuất hiện của Phạm Đại, nhất định sẽ có người trộm báo cho Tri Nhã biết, quả nhiên nàng xuất hiện đúng như dự đoán của hắn, “Ta đang có chuyện cần giải quyết, muội mau tới ngồi bên cạnh ta.”

 

Quản gia Văn đứng trong phòng theo lời dặn mang một chiếc ghế tới đặt cạnh chỗ Vương gia ngồi, có chút không hiểu Vương gia muốn làm cái gì?

 

“Vương phi,” Phạm Đại cũng ở trong phòng cúi đầu hành lễ với Tri Nhã, hắn âm thầm oán trách nàng, khẳng định nàng đến là chuyện chẳng tốt đẹp gì.

 

“Danh Kiêm ca, hắn…”

 

“Tri Nhã, ta biết mình đang làm gì.” Triệu Tụng Vũ vung tay lên, kiên quyết ngăn nàng nói tiếp, “Muội chỉ cần ngồi bên cạnh ta là được rồi.”

 

Phòng Tri Nhã hơi bất ngờ, trong giọng nói của hắn lộ ra sự mạnh mẽ, quyết đoán khiến cho nàng có cảm giác áp lực mà trước giờ chưa từng có, hại nàng trong khoảng thời gian ngắn ngay cả nói cũng không nên lời.

 

Lúc trước hắn luôn nhượng bộ nàng, không nghĩ tới chỉ vì một câu nói của hắn mà bao nhiêu khí thế của nàng đều bị đè xuống, nàng thật không dám làm trái lời hắn nói.

 

Danh Kiêm ca rốt cuộc lấy đâu ra sự quyết đoán này? Phần khí thế này rất tự nhiên, một chút cũng không giống trong một thời gian ngắn mà tạo thành được, nhưng từ trước tới nay, hắn rõ ràng chưa bao giờ biểu hiện ra một chút gì về cá tính này.

 

Tuy nội tâm nàng thấy rất phức tạp cùng nghi hoặc, nhưng nàng vẫn có thể nghe rõ ràng giọng nói của hắn: “Đợi ta cùng đạo trưởng Phạm nói chuyện, muội chỉ cần im lặng nghe là được rồi, không cần nói nhiều.”

 

“Nhưng…”

 

“Tri Nhã, tin tưởng ta không?” Vẻ mặt hắn đột nhiên nghiêm túc nhìn nàng hỏi.

 

Lần thứ hai Hiểu Nhã bất ngờ, ánh mắt của hắn dường như có một sức mạnh rất lớn nói không ra lời, khiến nàng cảm thấy vô cùng an tâm. Nàng không tự chủ được gật đầu, liền dễ dàng bị hắn thuyết phục như vậy, “Vâng.”

 

Cảm giác thật kì lạ, giống như chỉ cần hắn ở đây, cho dù trời sập xuống nàng cũng không cần lo lắng chính mình sẽ bị đập vào, nàng biết hắn sẽ giống như một cánh chim lớn bảo vệ nàng, không để nàng bị một chút thương tổn nào.

 

Nam nhân này chính là Danh Kiêm ca mà nàng quen biết từ trước kia sao? Thật sự càng ngày nàng càng nghi hoặc.

 

“Vậy là được rồi.” Sau khi Phòng Tri Nhã nhận lời, Triệu Tụng Vũ mới đem tầm mắt nhìn tới Phạm Đại, “Đạo trưởng Phạm, những năm gần đây vàng ta đưa cho ngươi cũng không ít, nhưng từ đầu tới cuối đều không có một chút kết quả gì, nói thật… Ta đã cảm thấy có chút mệt mỏi.”

 

Phạm Đại từ trong lời nói của hắn nghe ra được ý hắn có dự định thu tay lại, liền nhan chóng khuyên bảo, “Vương gia, ngài tuyệt đối không được buông tha! Tiếp tục cố gắng có lẽ chỉ một thời gian ngắn nữa, chúng ta có thể sẽ luyện đan thành công, nếu giờ phút này bỏ cuộc, sau này ngài nhất định sẽ hối hận.”

 

“Nhưng ngươi có thể đảm bảo với ta, lần này trong thời gian ngắn ngươi thật sức có thể luyện đan thành công?”

 

“Điều này bần đạo không có cách nào đảm bảo được, nhưng xin Vương gia hãy tin tưởng bần đạo, không thể bỏ cuộc, luyện đan là phương pháp trường sinh bất lão duy nhất!”Phạm Đại hùng hồn trả lời.

 

Triệu Tụng Vũ thoáng cười. Cái này đúng là chỉ có đạo trưởng Phạm này là dám nói, kết cục cuối cùng của việc không bỏ cuộc chính là ăn đan dược vào rồi chết, hắn không có ngu như vậy.

 

“Như vậy đi, chúng ta ược hẹn một kỳ hạn có được không?” Hắn cười nói.

 

“Ách? Kỳ hạn gì ạ?” Phạm Đại có chút giật mình.

 

Tiếp theo, Triệu Tụng Vũ đưa mắt nhìn tổng quản Văn, ý bảo lão tới gần, rồi hắn ghé vào tai tổng quản thấp giọng phân phó một số chuyện, tổng quản Văn tùy nhíu mày, nhưng vẫn dựa theo lời hắn nói đi ra khỏi thư phòng làm việc cần làm.

 

Một lúc sau, tổng quản Văn dẫn vài người hầu khiêng vào một chiếc rương rất nặng đi vào, đặt ngay cạnh chân Phạm Đại.

 

“Tổng quản Văn, mở thùng ra đi.” Triệu Tụng Vũ ra lệnh.

 

“Dạ.” tổng quản Văn vừa mở nắp chiếc rương ra. Bên trong chứa đầy các thỏi vàng, không đếm được là bao nhiêu.

 

Phạm Đại vừa nhìn thấy, hai mắt mở to tròn, dường như muốn nhìn tới rớt mắt ra ngoài.

 

Phòng Tri Nhã kinh ngạc nhìn trượng phu. Chẳng lẽ hắn lúc này thay đổi thậm tệ hơn, vừa ra tay chính là dâng lên một rương vàng thỏi?

 

“Đạo trưởng Phạm, số lựơng trong rương tầm một ngàn thỏi vàng, cũng đủ ngươi luyện đan trong nhiều năm cũng không hết.”

 

Phạm Đạo thấy vàng trái tim mừng rỡ, nhịn không được đưa tay sờ qua, Triệu Tụng Vũ đúng vào thời khắc này lên tiếng.

 

“Đạo trưởng Phạm, ta vẫn chưa nói xong.”

 

“Ách?” Đột nhiên Phạm Đại phục hồi lại tinh thần, nhìn Vương gia cười vui vẻ, “Vâng, không biết Vương gia còn gì phân phó?”

 

“Gần đây ta đã tính toán rõ ràng sổ sách trong Vương phủ, phát hiện hai năm trước ta đã tốn một số vàng lớn cho ngươi, với số vàng đó, ngươi có luyện đan mười năm cũng không hết. Thử hỏi, vậy số vàng còn lại, đạo trưởng Phạm dùng vào chỗ nào rồi?”

 

“Ách?” Phạm Đại cả kinh, không đoán trước được Trọng Danh Kiêm đột nhiên lại trở nên thông minh lanh lợi như vậy, không hề hồ đồ như trước đây, mặc kệ hắn nói cái gì cũng không suy nghĩ, so sánh, mặc kệ hắn muốn cái gì cũng không chút do dự mà đưa cho.

 

“Như thế nào? Không trả lời được sao?” Triệu Tụng Vũ cười lạnh, “Kỳ thật đạo  trưởng Phạm không cần nói, đại khái ta cũng có thể đoán được, trong hai năm qua, khẳng định đạo trưởng “Mập” lên không ít?”

 

“Vương gia, không hề có chuyện này, xin người hãy tin tưởng bần đạo thật sự nghiêm túc luyện đan.” Phạm Đại chột dạ trả lời.

 

“Vậy sao? Vậy ngươi hãy trả lời ta, số vàng đó đâu?”

 

“Này…. Này….” Phạm Đại ấp úng đáp không ra lời.

 

Triệu Tụng Vũ khẽ cười, “Đạo trưởng Phạm, ngươi không cần phải tiếp tục khổ não tìm cớ nữa, chuyện quá khứ ta quyết định không truy xét, coi như không có chuyện này đi.”

 

Phạm Đại vốn đang căng thẳng, nghe được hắn nói sẽ không truy xét nữa, rốt cuộc khẽ thở dài một hơi, cảm giác như tránh được một kiếp nạn.

 

Thật kì quái, trước đây Vương gia sẽ không cho hắn một cảm giác áp bức lớn như vậy, như thế nào sau khi dạo một vòng quanh quỷ môn quan trở về, khí chất tỏa ra đều thay đổi?

 

Bây giờ Vương gia trở nên vô cùng thông minh, khôn khéo khó để động vào, làm hắn cũng không dám khinh thường, thậm chí còn bắt đầu lo sợ.

 

“Một ngàn thỏi vàng, cũng giống như trước đây đưa cho Phạm Đại để luyện đan, nhưng… Lần này ta có điều kiện.”

 

“Điều kiện gì?”

 

“Ta muốn trong vòng nửa năm phải nhìn thấy kết quả, nếu tại đây trong vòng nửa năm nữa, đạo trưởng không thể thành công luyện ra đan dược trường sinh bất lão, ta liền kết thúc việc hợp tác với đạo trưởng, cũng thu hồi lại toàn bộ một ngàn thỏi vàng.”

 

“Cái gì? Nửa năm thực sự là….”

 

“Không đủ thời gian sao? vậy cũng không sao cả, đạo trưởng có thể từ chối, ta tiếp tục tìm người khác thay ta luyện đan, ta tin rằng sẽ có người đồng ý.” Triệu Tụng Vũ cười nhạt nói.

 

Sau khi tính toán Phạm Đại rốt cuộc đã lừa của Vương phủ bao nhiêu vàng, hắn đối với kẻ tham lam này có chút chán ghét, mà chuyện luyện đan này cũng là nguyên nhấn lớn nhất khiến Phòng Tri Nhã không vui, cho nên hắn đã quyết định sẽ cắt đứt hẳn mối quan hệ giữa Vương phủ và Phạm Đại.

 

Nhưng trước khi cắt đứt quan hệ, hắn muốn giáo huấn kẻ tham lam này một chút, đòi lại một chút đạo lý. Trong đầu hắn đã có một kế hoạch, tin rằng Phạm Đại nhất định sẽ mắc câu.

 

“Không, bần đạo đồng ý.” Phạm Đại nhanh chóng trả lời, hắn sẽ không để một ngàn thỏi vàng này rơi vào tay kẻ khác phí phạm như vậy, tốt nhất là hãy làm dày túi của hắn, “Nửa năm thì nửa năm, bần đạo sẽ cố gắng hết sức để luyện ra đan dược trường sinh bất lão cho Vương gia.”

 

“Đạo trưởng, ngươi có muốn suy nghĩ lại không? Nếu không luyện được đan, một nghìn thỏi vàng này phải hoàn trả, một thỏi cũng không được thiếu.” Triệu Tụng Vũ cho hắn một cơ hội cuối cùng để thay đổi quyết định.

 

“Không cần phải suy nghĩ nữa, nếu đúng là không luyện được, bần đạo đương nhiên sẽ đem toàn bộ số vàng này trả lại Vương gia.” Phạm Đại kỳ thực cũng có tính toán, trước cứ đem số vàng này vào túi hắn ròi hãy nói, đến lúc đó hắn còn có rất nhiều trò để không phải rút số vàng này ra trả lại.

 

“Vậy được rồi, chúng ta quyết định như vậy đi, ta hi vọng nửa năm nữa sẽ có tin tốt truyền đến.” Triệu Tụng Vũ khẽ nhếch môi, ý cười này khiến cho kẻ khác lông tơ dựng đứng, giống như đang đợi xem kịch vui vậy.

 

Cả người Phạm Đại khẽ run lên, trong lòng cảm giác như có hoảng hốt, giống như cho dù bản thân hắn có làm bất cứ chuyện gì cũng không cách nào che dấu được.

 

“Tổng quản Văn, kêu người giúp đạo trưởng Phạm đem rương vàng kia về phòng luyện đan đi, đạo trưởng chỉ có một mình, khẳng định không thể mang về được.”

 

“Vâng, Vương gia.” Tổng quản Văn lần này rất nhanh làm theo lời hắn, không có bất cứ chần chừ nào.

Phòng Tri Nhã lẳng lặng ngồi một bên chứng kiến tất cả mọi chuyện, thấy Trọng Danh Kiêm giống như một vị vương giả cao cao tại thưởng nắm trong tay toàn bộ đại cục, hắn cường thế dẫn dắt tình huống phát triển đúng theo ý hắn, không có bất cứ sai xót nào.

 

Trên người hắn tỏa ra phong thái của một ngọn núi khổng lồ mà vững chắc, không để cho bất kì kẻ nào xem nhẹ khinh thường.

 

Nàng không tự chủ vỗ vỗ lồng ngực mình, cảm giác trái tim đang thình thịch thình thịch thật nhanh, không thể không chế, hoàn toàn bị sự quyết đoán của hắn thuyết phục, thậm chí giờ phút này nàng còn cảm thấy hắn…. Thật anh tuấn…

 

Trái tim tĩnh mịch đã lâu dường như bắt đầu thức tỉnh. Đây là cảm giác động tâm sao? Sau khi hắn tỉnh lại biểu hiện khác hoàn toàn với trước đây khiến nàng vui mừng, khiến nàng không tự chủ được bị hắn hấp dẫn, bởi vì hắn mà nảy sinh cảm giác rung động, cũng trở nên không còn thuần túy nữa…

 

Năm đó thiếu nữ ngây thơ, cũng chỉ đối với hắn có nhiều hảo cảm hơn so với những người khác, nàng rất rõ ràng phân biệt được những cảm xúc đó, còn tốt hơn giờ phút này nàng cảm nhận rõ sự rung động như lại không thể giải thích được.

 

“Hi vọng tên kia có thể tự thu xếp ổn thỏa, nhanh chóng kìm ngựa bên bờ vực thẳm, đừng ép ta đến cuối cùng phải ra tay giáo huấn hắn.” Triệu Tụng Vũ cười cười nhìn về phía nàng, “Tri Nhã, muội yên tâm, chỗ vàng đó nhất định sẽ quay về… Ách, muội làm sao vậy?” Hắn thấy vẻ mặt của nàng có chút hoảng hốt, như là có chuyện gì đó phức tạp.

 

“Không… Không có việc gì.” Phòng Tri Nhã nhanh chóng phục hồi lại tinh thần, nở nụ cười.

 

Người nên nhanh chóng kìm cương ngựa bên bờ vực thẳm phải là nàng mới đúng. Nàng âm thầm cười khổ nghĩ.

 

Trước đây nàng đã mắc sai lầm một lần, nàng biết hắn vĩnh viễn không có khả năng đáp lại tình cảm của nàng, chỉ có thể tự mình chuốc lấy cực khổ mà thôi, coi như giừ phút này hắn đã thay đổi hoàn toàn, nàng sao có thể không ghi nhớ những gì đã trải qua mà lần thứ hai động tâm với hắn đây.

 

Nàng không thể tiếp tục sai thêm nữa, nàng cần cố gắng giữ chặt trái tim mình, coi hắn từ lúc thành thân đến giờ như một người bạn mà cư xử, như vậy mới đúng.

 

Hắn là của tỷ tỷ, từ lúc vừa mời bắt đầu, cho dù tỷ tỷ đã mất, cũng vẫn như vậy…

 

* * *

 

Triệu Tụng Vũ phát hiện ra, từ ngày Phạm Đại mang một ngàn thỏi vàng về, Phòng Tri Nhã có gì đó rất kỳ quái, dường như nàng luôn cố ý giữ khoảng cách với hắn, điều này khiến cho hắn cảm thấy có chút không đúng. Hắn không thích nàng câu nệ, thái độ xa cách, giống như hắn là một người không thể chạm tới.

 

Hắn thực sự không hiểu, mình rốt cuộc đã làm cái gì mới có thể khíên nàng xuất hiện phản ứng như thế?

 

Categories: Châu Ngọc vương gia | Để lại bình luận

Điều hướng bài viết

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: