Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 4.1

chương 4.1

 

Loa Loa! chú ý chương này có một chút H nha, hihi * che mặt xấu hổ *

“Tôi. . . . . . Tôi chỉ vì quá thương tâm, cho nên cần người ôm an ủi. . . . . .” Tiểu Miêu một bên ấp úng một bên lui về phía sau, thanh âm bởi vì người đụng phải dị vật phía sau mà biến mất
Cô quay đầu lại vừa nhìn, thì ra là sau lưng mình có cây đại thụ chống đỡ , cô lần nữa quay đầu đối mặt với Ngàn Thần, phát hiện anh đã sớm nắm chặc cơ hội đưa ra hai tay đặt tại trên cây, đem cô ôm trong vòng ngực, để cho cô không thể động đậy bỏ chạy mất .
“anh . . . . .”
“Tôi hoan nghênh cô tới ôm, muốn ôm bao lâu cũng có thể.” Hô hấp của hắn thổi lất phất qua mặt của cô, Tiểu Miêu có thể cảm nhận được thân thể ấm áp cùng thân hình rắn chắc của anh đang đè nặng mình.
“Anh đừng mơ có thể dùng lời ngon tiếng ngọt tới dẫn dụ tôi.” Tim của cô đập quá nhanh, hại cô thiếu chút nữa hô hấp không được.
“Không tin? Tôi chỉ đối với cô mới có thể như vậy.” Lửa tình thiêu đốt làm thanh âm trầm thấp của anh trở nên thêm khàn khàn, “Tôi có thể đối với cô lời ngon tiếng ngọt yêu thương cực kỳ lâu.”
Tiểu Miêu nhìn chăm chú vào anh, ánh mắt lóe sáng, muốn cười nhạo, “Bao lâu? Biển cạn đá mòn?”
Anh khẽ mỉm cười, làm cô trong lòng không khỏi một hồi xao động.
“Đến khi cô không muốn nghe nữa.”
Khóe miệng cô cũng gợi lên một đường cong, “Vậy chẳng phải tôi mất đi một chút niềm vui rồi?”
“Sẽ không , ngược lại , tôi sẽ đem đến cho cô nhiều niềm vui hơn.”
Tiểu Miêu cảm thấy anh một giây kế tiếp lại thâm sâu hôn miệng nhỏ cô, tay nhỏ bé của cô chống đỡ ở ngực anh, lòng bàn tay truyền đến tim anh đang đập mạnh.
Thì ra là cũng sẽ khẩn trương a!
Phát hiện nho nhỏ này cũng làm cho cô hết sức thỏa mãn, vô cùng đắc ý.
Tiểu Miêu phóng túng đắm chìm mình trong cảnh ngọt ngào hấp dẫn , dù sao anh ta là cũng là người lấy đi nụ hôn đầu của mình, hơn nữa anh ta hôn rất tốt a, lại đẹp trai như vậy, cô nên hảo hảo nắm chặc cơ hội này . Tiểu Miêu chột dạ khuất phục nghĩ tới.
Cô không tự chủ được vuốt ve, cái đụng chạm nhẹ này giống như là thứ kích thích, làm anh phát ra một tiếng rên rỉ vui vẻ.
Tiểu Miêu mơ hồ cảm nhận được bàn tay to của anh ở trước ngực mình dao động, sau đó liền kéo vạt áo của cô ra, một tay thăm dò vào che lấy bộ ngực sữa của cô.
Cách áo lót mỏng, Ngàn Thần tựa hồ không hài lòng việc đụng chạm gián tiếp như vậy, bàn tay to của anh liền đem áo cùng y phục của cô cởi ra, lộ ra bộ ngực tuyết trắng tràn đầy co dãn. Sau đó anh giống như dã thú đói bụng , nắm thật chặc thứ rất tròn mềm mại này, giống như sợ cô sẽ biến mất.
Tiểu Miêu bản năng giãy dụa thân thể, nhưng là chống cự rất yếu ớt một chút hiệu quả cũng không có, ngược lại càng làm cho thân thể anh càng kích động.
Trời chiều hoàng hôn xuất hiện đầy sắc quang, chiếu vào tế trên da thịt tuyết trắng của Tiểu Miêu, càng làm nổi bật hơn, vô cùng mịn màng.
“Em thật là đẹp. . . . . .” Anh nhẹ giọng khen ngợi, đầu thấp dần hôn xuống bộ ngực của cô, giống như bé trai ngậm vào làm cho nụ hoa nhỏ của cô sớm đứng thẳng.
Tiểu Miêu hung hăng thở ra một ngụm khí lớn, khoái cảm tự ngực lan ra, đây là khoái cảm trước giờ cô chưa từng trải qua. Anh một tay kia vuốt ve một bên vú, lửa nóng ở miệng không ngừng thay phiên liếm láp, từng trận khoái cảm hướng Tiểu Miêu tập kích, làm cô toàn thân không tự chủ được mà run rẩy.
“A. . . . . .” Cô cắn môi dưới không muốn làm cho mình kêu thành tiếng, vậy mà càng muốn nhịn, lại bật ra tiếng thở gấp càng thêm mê người, càng muốn kháng cự, càng lâm vào trong cuống dã kích thích.
Hai tay của cô không tự chủ ôm lấy đầu của anh, hướng anh đòi hỏi nhiều hơn
“Thật xinh đẹp, rất hấp dẫn a!” Hai tay của anh ở hai bên trên vú xoa lấy, giống như nhào bội mì, lỗ mũi ở hai bên trên vú tham lam ngửi, từng trận mùi thơm thiếu nữ truyền đến, bướng bỉnh dùng chóp mũi ở hai bên điểm nhẹ một chút. Tiếp, anh dùng răng nhẹ gặm lấy nụ hoa nhỏ nhô ra, trên bộ ngực sữa tuyết trắng nhanh chóng hiện ra hai đóa Tiểu Hoa đỏ, thoạt nhìn mê người cở nào .
“A. . . . . .” Cô thật sâu thở hào hển, lông mày xinh đẹp thật nhíu chặc vào một chỗ, hai mắt nhắm lại khẽ cắn đôi môi, hai tay ấn đầu của anh, giống như đang nhẫn nại sự hành hạ nào đó, trên mặt khả ái vô cùng hấp dẫn.
Bất chợt, có một tiếng vang đánh thức hai người đang cuồng liệt kích tình, Tiểu Miêu dẫn đầu khôi phục lý trí.
Trời ạ! Cô thiếu chút nữa đang ở bãi đậu xe trường học phô bày tất cả nhiệt tình rồi , nếu có người đi qua. . . . . .

” Em muốn về nhà.”

“Anh đưa về.”

“Không cần.” Cô bắt lấy y phục, như là đang chạy trốn mãnh thú, nhanh chóng thoát khỏi hiện trường.
Tiểu Miêu không nhìn thấy nam nhân phía sau cũng không nhúc nhích, chẳng qua là si ngốc nhìn thân ảnh càng lúc càng nhỏ, chậm rãi tràn đầy một loại tình cảm ấm áp.

 

P/ s : bắt đầu từ chương này Tiểu Tiểu sẽ đổi cách xưng hô cho hai nhân vật chính của chúng ta nhá, anh anh em em cho tình củm một chút, chứ mấy chương trước lộn xộn quá. Hihi^^. Cảm ơn mọi người nhìu nhìu! * chụt chụt *

 

2 phản hồi

2 thoughts on “Bạn Trai của tôi là Thái tử – chương 4.1

  1. pé sứa

    tks nàng🙂

Bà tám ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: